MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH

2 tháng trước - Bởi Admin
Bình luận - 3.798 lượt xem

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH

Đ

êm nay, khẩu đội cối 82 do Tâm chỉ huy được lệnh hành quân phối hợp với đại đội bộ binh tiêu diệt đại đội Mỹ tại cứ điểm đồi Cháy. Trời đầy sao, gió thoang thoảng, rừng cây rì rào, lao xao như vẫy chào đoàn quân ra trận. 12 giờ đêm, khẩu đội cối 82 chiếm lĩnh đồi Không Tên. Trước đó đồi Không Tên bị máy bay địch ném bom đốt cháy trơ trụi không còn sót một bụi cây, ngọn cỏ. Mặt đồi phủ đầy tro than đen kịt. Mỗi khi có cơn gió thổi qua kéo theo bụi tro bay mù mịt. Những cây to thì cháy nham nhở, cây nhỏ thì cháy thành than. Cách trận địa không xa, nhiều đống lửa vẫn bập bùng cháy. Mùi bom, đạn nồng nặc khắp nơi lẫn vào mùi cỏ, cây cháy khét lẹt, oi nồng. Dưới triền đồi, những đống lửa vẫn cháy lên bập bùng. Nhìn cảnh đó, Tâm nghĩ, kẻ địch đánh bom na-pan nhằm triệt tiêu mọi sự sống, triệt tiêu mọi vật cản, để thực hiện đổ bộ quân lính được dễ dàng.

Dưới màn đêm bàng bạc của ánh đèn pháo sáng, Tâm nhìn bao quát quả đồi rồi đưa tay vẫy mấy anh em đứng xung quanh để nghe phổ biến. Tâm đưa tay chỉ sang quả đồi bên cạnh, nói nhỏ với anh em:

- Bên kia là đồi Cháy. Đây là đồi Không Tên, sẽ bố trí trận địa khẩu cối 82. Từ đây cách đồi Cháy khoảng 200 mét theo đường chim bay. Nhiệm vụ của khẩu cối 82 là chi viện cho đại đội bộ binh tiêu diệt quân Mỹ tại đồi Cháy và sẵn sàng đánh bộ binh địch đánh chiếm đồi Không Tên. Bây giờ các đồng chí bắt tay làm công sự. Yêu cầu các đồng chí khẩn trương hoàn thành công sự trước khi trời sáng và chú ý giữ bí mật.

Dưới ánh đèn dù hắt ra từ căn cứ đồi Cháy, các chiến sĩ khẩu cối 82 khẩn trương, hối hả đào công sự. Tiếng xẻng xắn đất đào công sự nghe sàn sạt. Tâm thấy đồng chí nào cũng ướt đẫm mồ hôi, mặt mũi lấm lem. Nhìn đạn pháo sáng bắn ra từ đồi Cháy, Tâm lại nhớ đến ý kiến cán bộ tác chiến trong buổi họp đánh sa bàn ở hậu cứ: Đồi Cháy là ngọn núi cao 1145 met. Đồi Cháy có 1 đại đội Mỹ khoảng 100 tên chốt giữ. Đồi Cháy được bố trí hệ thống công sự kiên cố, vững chắc gồm 3 lô cốt bê tông và 45 chiếc hầm xây có nắp thông với nhau bằng các đường giao thông hào chằng chịt bảo vệ. Lính Mỹ ở đồi Cháy còn được các trận địa pháo lớn xung quanh bắn chi viện. Ngoài ra, đồi Cháy còn được máy bay trực thăng, máy bay C47 quần đảo liên tục suốt ngày đêm nhằm bảo vệ vòng ngoài của căn cứ. Nghĩ đến đây, Tâm nghĩ, ngày mai sẽ diễn ra trận đánh vô cùng ác liệt. Cho nên, để bảo đảm chiến đấu tốt, công sự phải được ưu tiên hoàn thành.

Nghĩ vậy, Tâm tranh thủ đến từng chiến sĩ kiểm tra, động viên làm công sự. Cũng rất may, đồi Không Tên ít sỏi đá nên anh em làm công sự có thuận lợi hơn. Rút kinh nghiệm các trận đánh trước đây, việc ngụy trang công sự cũng vô cùng quan trọng. Ngụy trang hầm hào cho kín đáo là biện pháp che mắt quân địch, bảo toàn lực lượng. Tuy nhiên, ngụy trang trên đồi Không Tên này là vấn đề rất khó khăn mà trong cuộc họp đánh sa bàn chưa đặt ra. Quả đồi đã bị cháy trơ trụi, cây cối đã biến thành than. Không hiểu lấy gì để làm ngụy trang đây!

Đang băn khoăn về biện pháp ngụy trang thì Tâm chợt lóe lên ý định, lấy tro, than phủ trên lớp đất đỏ mới đào và nhặt các cành cây cháy nham nhở để cắm lên miệng công sự. Tâm nghĩ vậy và gật đầu. Với cách ngụy trang như vậy thì máy bay của địch rất khó phát hiện, thậm chí bộ binh địch cũng khó phát hiện công sự của bộ đội.

Trời gần sáng, công sự của khẩu cối 82 cũng vừa xong. Dưới sự hướng dẫn của Tâm, anh em đã dùng than tro, cành cây cháy để ngụy trạng. Tâm nhìn công sự được ngụy trang rất khéo léo. Anh cho anh em tranh thủ ăn lương khô. Tâm nhìn mọi người, nói vừa đủ nghe:

- Chốc nữa, bộ đội sẽ nổ súng tiêu diệt địch ở đồi Cháy. Chúng ta sẽ dùng cối 82 bắn vào đồn địch. Lúc đó, chắc chắn trận địa chúng ta sẽ hứng pháo địch và máy bay địch bắn phá ác liệt, không loại trừ tình huống bộ binh địch sẽ đổ bộ vào đây. Do đó, chúng ta phải chuẩn bị hai phương án đối phó: Bắn cối 82 vào cắn cứ địch và đánh bộ binh địch. Các đồng chí phải chuẩn bị tinh thần chiến đấu thật tốt. Bằng giá nào cũng kiên quyết làm tròn nhiệm vụ trên giao. Bây giờ các đồng chí kiểm tra công sự lần cuối, nhất là xem nguy trang như vậy đã ổn chưa, mặt nạ phòng độc, bông băng cá nhân và nước uống…

Phổ biến xong, Tâm mang khẩu Ak đi kiểm tra sẵn sàng chiến đấu của từng người. Từ thực tiễn của người lính chiến, Tâm cảm thấy công tác chuẩn bị đảm bảo cẩn thận, chu đáo của người chỉ huy chẳng bao giờ thừa. Sự ác liệt, gian khổ, hy sinh trong chiến tranh đã rèn luyện tinh thần và quyết tâm của người lính như Tâm không chỉ về lòng dũng cảm, mưu trí mà còn rất cần sự sâu sát, thận trọng, kỹ càng.

Tâm đến hầm cá nhân của ba chiến sĩ trẻ Huy, Liêm và Toàn là ba tân binh vừa được bổ sung vào khẩu đội cối 82. Lúc ở hậu cứ, trông ba cậu như thư sinh, đẹp trai, nhanh nhẹn. Hôm nay thấy thần sắc ba cậu khác hẳn: mệt mỏi và lo lắng. Tâm rất thông cảm với Huy, Liêm và Toàn. Vì đây là trận đánh đầu của ba cậu ấy mà. Tâm ngồi trên bờ công sự, đưa tay chỉ về phía đồi Cháy, nói với ba chiến sĩ trẻ:

- Ba cậu có nhiệm vụ bắn máy bay và bộ binh. Khi cần thì thay thế các cầu thủ cối 82 nhé. Chốc nữa, đồi Cháy nổ súng, cối 82 ta bắn vào cứ điểm thì nơi đây sẽ bị phi pháo bắn ác liệt. Các đồng chí làm công sự vừa kiên cố, ngụy trang tốt và phải có tinh thần dũng cảm, mưu trí khi bắn máy bay và bộ binh nhé.

Tâm giao nhiệm vụ cho Huy, Liêm và Toàn xong, liếc xem đồng hồ. Gần đến giờ nổ súng rồi. Anh lao nhanh về công sự khẩu đội cối 82 để chỉ huy.

Trận địa cối 82 được chuẩn bị khá tốt. Ngoài công sự của khẩu cối 82 còn có các công sự cá nhân, hầm chứa đạn. Tâm nhắc nhở các xạ thủ vào vị trí chiến đấu. Nhìn anh em xạ thủ, tiếp đạn…thao tác khẩu đại liên rất nhịp nhàng. Tâm tự tin về tinh thần sẵn sàng chiến đấu của anh em, anh lại liếc đồng hồ và đưa mắt về phía đồi Cháy, nghĩ: Đến giờ rồi mà sao vẫn im ắng lạ thường nhỉ!

Tâm vẫn không rời mắt nhìn đồi Cháy. Chợt cơn gió thoang thoảng từ dưới sườn đồi thổi lên. Trong khoảnh khắc căng thẳng trộn lẫn với hồi hộp, Tâm chợt nhớ đến quê nhà, nhớ Mẹ, nhớ Cha da diết. Nếu còn sống, chắc giờ này Mẹ, Cha sẽ biết tin trận đánh này khi nghe Đài Tiếng nói Việt Nam đưa tin. Rồi Cha, Mẹ sẽ trằn trọc lo cho số phận thằng con trai yêu quý. Con mong ngày mong đêm chiến tranh chấm dứt để được về bên Cha Mẹ. Con và Hương đã thề với nhau, khi đất nước hòa bình, chúng con sẽ xây dựng gia đình và sinh con cho Cha Mẹ bồng bế…Thế mà bây giờ Mẹ, Cha của con không còn nữa. Máy bay Mỹ đã giết chết Cha Mẹ cách đây hơn 3 năm nhưng con mới nhận được tin này. Con vào Nam chiến đấu mà chưa việc gì, thế mà ở nhà, Cha Mẹ lại bị bom giặc tàn sát. Bao giờ con mới được trở về thắp cho Cha Mẹ nén hương để tỏ lòng thành kính! Trên trời xanh, Cha, Mẹ phù hộ cho con và đồng đội của con được mạnh khỏe, chiến thắng quân thù nhé.

Nghĩ đến Cha, Mẹ, Tâm lại nao nao nhớ đến Hương. Bây giờ em đang làm gì? Anh đang nhớ về em nơi phương xa ấy. Anh đã gửi nhiều thư cho em nhưng lâu nay anh không biết tin em. Hay là em có ai rồi nên không viết thư cho anh? Anh không tin điều đó xảy ra em à. Anh mong cho chiến tranh nhanh kết thúc, để anh em mình sẽ hạnh phúc bên nhau nơi bến đậu quê nhà em nhé…

Tâm đang miên man nghĩ về quê nhà, người thân thì những tiếng nổ chát chúa từ đồi Cháy vọng đến, khói bụi mịt mù. Một lúc sau, pháo tầm xa bắn cấp tập vào đồi Cháy. Sau loạt đạn pháo, máy bay đến ném bom. Cứ điểm đồi Cháy bị khói đạn bao trùm một màu xám đục. Theo hợp đồng tác chiến, Tâm nhìn đồng hồ và ra lệnh cho khẩu đội 82 bắn. Sau tiếng nổ đề ba là từng quả đạn cối 82 phóng khỏi nòng, bay tới cứ điểm địch. Tiếp đó là những ánh chớp lửa xanh và kèm theo tiếng nổ đanh thép. Khói lửa bốc lên. Khẩu cối bắn được 10 phút thì Tâm cho dừng lại để lau nòng pháo và kiểm tra lại đường ngắm và thăng bằng của khẩu cối 82. Khi tiếng súng và lựu đạn tạm lắng, Tâm lại nghĩ đến trận đánh điểm cao 839 năm ngoái… Lúc đầu, quân giải phóng cắt rào xông lên. Các lô cốt và hầm chỉ huy của địch lần lượt bị chiến sĩ ta chiếm lĩnh. Khi các hướng tấn công của ta vào trung tâm căn cứ đang phát triển tốt thì một tình huống bất ngờ xảy ra: Bộ binh địch chui hết xuống hầm, pháo lớn từ các nơi bắn dồn dập vào 839. Pháo ngưng bắn thì máy bay địch đến bắn phá cứ điểm liên tục. Nhiều khu vực trong cứ điểm lửa cháy dữ dội. Do còn ít kinh nghiệm, lúng túng trong xử lý tình huống nên trong trận đánh cứ điểm 839, bộ đội bị thương vong khá nhiều. Nghĩ đến đây, Tâm mong muốn cứ điểm đồi Cháy không lặp lại trận đánh tại cứ điểm 839 năm ngoái.

Tiếng bom đạn tạm ngớt, đám khói tan dần. Thời gian yên tĩnh không kéo dài. Pháo tầm xa của địch bắn cấp tập vào đồi Không Tên, hết đợt này đến đợt khác. Đất đá và những mảnh pháo bay rào rào, khói lửa trùm lên trận địa cối 82. Tâm nghĩ, kẻ địch đã phát hiện hỏa lực khẩu cối 82 nên bắt đầu bắn phá đồi Không Tên như kế hoạch tác chiến đã vạch ra. Tâm hô to để anh em nghe: “Phi pháo bắt đầu bắn vào trận địa. Các đồng chí chú ý”. Tâm vừa dứt lời thì bắt gặp bầy vượn đen trũi như than, hốt hoảng gọi nhau vang vọng cả khu rừng trước mặt. Trong đó có hai con to nhất đang địu hai con vượn nhỏ. Chúng nó vừa chuyền từ cành này sang cành khác vừa kêu la thảm thiết. Có thể đây hai con vượn mẹ cùng gia đình nó đang tìm cách chạy trốn khỏi khu vực nguy hiểm này. Tâm nhìn đồng hồ, đúng giờ bắn. Tâm hạ lệnh cho các xạ thủ bắn cối 82 vào cứ điểm để chi viện cho bộ binh. Khẩu cối 82 bắn được 10 phút thì dừng để chuẩn bị đạn.

Lúc này máy bay phản lực lên ném bom và bắn rốc két xuống trận địa. Từng vệt lửa bùng lên, bốc cao trên mặt đất. Lửa bom bén vào cả những cành cây ngụy trang của khẩu đội. Máy bay phản lực bắn phá xong thì hai trực thăng vũ trang bắn rốc két vào trận địa.

Cùng lúc này, Tâm thấy hai chiếc trực thăng đổ quân bay một vòng xung quanh đồi Không Tên rồi từ từ hạ độ cao. Tâm biết đây là trực thăng đổ quân. Tâm nhìn nhìn chiếc trực thăng, ra lệnh:

- Cả tiểu đội bắn trực thăng.

Các cầu thủ cối 82 và toàn khẩu đội dùng AK bắn máy bay. Từng loạt đạn AK bắn vào chiếc trực thăng đang từ từ hạ cánh. Qua cửa sổ máy bay, Tâm thấy nhiều thằng Mỹ, đội mũ sắt, cặp mắt cú vọ đang ngắm súng AR-15 bắn xuống trận địa. Các đồng đội bám sát theo chiếc trực thăng tiếp tục bóp cò. Nghe từng loạt AK của đồng đội, Tâm thấy ai cũng tháo vát, nhanh nhẹn, khẩn trương. Chợt chiếc trực thăng trúng đạn, nâng độ cao và chao liệng xuống quả đồi bên cạnh.

Gần trưa, có hai chiếc trực thăng bắn đạn hóa học xuống trận địa cối 82. Khi những quả đạn hóa học chạm đất thì phụt ra làn khói xanh và bay lan tỏa khắp mặt đất. Tâm cảm thấy khó thở, nước mắt cay sè, nói như ra lệnh với anh em:

- Địch thả chất độc. Đeo mặt nạ vào.

Do được tập huấn kỹ nên anh em thao tác đeo mặt phòng độc rất nhanh. Kinh nghiệm cho Tâm thấy, sau đợt rải chất độc hóa học, bọn địch cho rằng quân giải phóng không chịu được sự ngột ngạt của chất độc nên sẽ từ hầm ra ngoài cho dễ thở. Lúc đó thế nào phi, pháo địch sẽ dội hỏa lực vào trận địa. Đúng như dự đoán, địch dùng pháo bầy bắn như làm cỏ đồi Không Tên. Đến chiều, máy bay đổ quân lại tiếp tục. Lần này chúng bay thăm dò hai vòng rồi cho máy bay đổ quân từ từ hạ thấp độ cao. Tiếng súng AK lại dõng dạc vang lên nhằm trực thăng mà bắn. Chúng lại vụt bay lên cao. Tâm xem đồng hồ, tiếp tục ra lệnh cho cối 82 nhả đạn vào đồi Cháy.

Sau đó lại điệp khúc máy bay và pháo binh bắn xối xả vào trận địa như hủy diệt. Đợt bắn phá này kéo dài cho đến chiều. Khoảng 16 giờ thì Huy hy sinh, Liêm và Toàn bị thương. Anh em băng bó cho nhau và tranh thủ lúc im ắng, ăn cơm. Chợt từng tốp máy bay bổ nhào ném bom sát thương lên trận địa. Quả đồi như bị giật phá rung lên theo làn sóng xung kích của bom, đạn. Mảnh bom, đất đá bay rào rào, khói lửa cuồn cuộn. Có lẽ chúng nó muốn hủy diệt trận địa cối 82 nên quân địch đã dồn sức ném bom, bắn phá ác liệt vào đồi Không Tên. Tâm đang nghĩ vậy thì một quả bom nổ gần công sự. Tâm chỉ thấy ánh lửa chớp sáng lóe và từ đó anh không biết gì nữa. Quân cũng bị hy sinh. Lúc này chỉ còn Chiến là tỉnh táo, Liêm và Toàn bị thương nhẹ.

Chiến kiểm tra thấy anh Tâm bị mảnh bom xuyên vào lưng rất nặng, máu ra nhiều. Trong không khí yên tĩnh, Chiến, Liêm và Toàn băng bó cho anh Tâm. Một lúc sau, anh Tâm ngất lịm. Đúng lúc này hoàng hôn buông xuống. Cánh rừng đồi Không Tên chợt im ắng. Thi thoảng ánh đèn dù trong cứ điểm đồi Cháy bắn ra, xé toạc màn đêm. Xa xa, ì oàng tiếng pháo cầm canh của địch. Khi màn đêm buông xuống khắp cánh rừng, đơn vị vận tải có mặt để đưa thi hài anh em liệt sĩ, thương binh và vũ khí của khẩu cối 82 ra tuyến sau.

Lại nói về Hương. Đang học cấp 3 thì chiến tranh ngày càng lan rộng khắp cả nước, Hương cùng bạn bè trang lứa xung phong vào thanh niên xung phong với hy vọng vừa góp phần phục vụ chiến đấu, vừa có cơ hội được gặp người yêu ở chiến trường. Sau một ngày cùng đơn vị lấp hố bom, sửa lại đường cho xe bộ đội vượt Trường Sơn, Hương thấy mệt. Đặt lưng xuống là ngủ ngay. Nhưng đêm nay Hương không thể nhắm mắt được khi nhận được thư Tâm ngoài quê gửi vào. Từ khi anh ấy đi B dài, mình cũng gửi rất nhiều thư nhưng đọc những bức thư của anh ấy mới biết anh Tâm chưa nhận được thư mình. Cho nên, trong thời gian phục vụ tại chiến trường, Hương chỉ nhận được tin tức anh ấy qua những bức thư từ quê nhà gửi vào.

Chiến tranh kết thúc, Hương về quê hỏi thăm anh Tâm thì có người bảo anh ấy đã hy sinh rồi, có người bảo anh ấy đang sống. Hương đã mất rất nhiều thời gian đến đơn vị của anh Tâm tìm hiểu. Nhưng mỗi lần đến thì được trả lời, đơn vị đang chiến đấu ở chiến trường xa. Cho nên việc tìm kiếm anh Tâm ngày càng tuyệt vọng. Bạn bè khuyên Hương, bây giờ cứ chờ vậy thì ế mất. Thôi, lấy chồng đi. Mỗi khi nghe lời khuyên của bạn bè như vậy, nước mắt lại chảy dài trên gò má ngày càng nhiều vết nhăn của Hương. Hương lại nghĩ, đã thề với anh ấy là hai người quyết tâm chờ đợi nhau. Cho nên, nếu chưa tìm được anh Tâm thì không lấy chồng nữa. Từ đó, Hương về quê sinh sống và hy vọng, ngóng chờ tin anh ấy.

Một buổi sáng ngày hè oi ả, Hương vừa đi làm đồng về thì nhận được tin anh Tâm đang an dưỡng tại trại thương binh nặng. Hương mừng quá vội hỏi thăm địa chỉ trại an dưỡng mà anh ấy đang ở, rồi mua vé xe đi gần 1 ngày thì đến trại an dưỡng. Theo hướng dẫn của bảo vệ, Hương đến phòng anh Tâm. Đứng ngoài cửa, Hương thấy người đàn ông đang nằm trên xe lăn xem ti vi. Đúng anh Tâm rồi. Nhưng bây giờ anh ấy gầy còm, tóc bạc, da xanh xao. Hương muốn chạy vào ôm anh ấy mà khóc cho thỏa nhớ. Nhưng đây là trại thương binh nặng nên Hương trấn tĩnh lại. Hương dùng tay áo lau nước mắt. Sợ bị nhầm, Hương đứng ngoài cửa gọi:

- Anh Tâm!

Tâm ngoái cổ nhìn ra ngoài thấy người phụ nữ với nét mặt quen quen nhưng chưa nhận ra ai. Một lúc sau, anh gật đầu nhìn cô gái:

- Vâng, Tâm đây. Ai đấy?

Hương đi vào, đặt túi xách cạnh góc phòng, đến bên xe lăn. Tay cô nắm chặt vào chiếc xe lăn. Nhìn Tâm, Hương không kìm nổi xúc động, nước mắt tràn ra. Cô nhìn Tâm nức nở:

- Em Hương đây. Anh ở đây mà bấy lâu nay em ra sức hỏi thăm, mỏi mòn, tìm anh mà không được. Nói đến đây, Hương cúi mặt vào Tâm khóc nức nở. Lúc này Tâm mới nhận ra Hương. Anh cũng không cầm nổi nước mắt:

- Em ở nhà đến đây à? Xa thế sao em biết anh ở đây? Gia đình em hiện giờ ra sao…?

Mặc cho Tâm hỏi. Hương muốn khóc cho thỏa lòng mấy chục năm tìm anh. Hương vừa khóc, vừa đưa tay sờ lên đầu, tay chân Tâm.

- Anh bị thương vào đâu mà nên nổi này?

Tâm đưa tay nắm chặt lấy tay Hương:

- Anh bị vào cột sống nên mọi sinh hoạt phải trên xe lăn em à. Anh cũng hỏi thăm em nhiều mà không biết tin tức. Hôm rồi, nhân ngày Thương binh - Liệt sĩ, có đoàn vào đây thăm trại. Trong đó có cháu Nam, con chú Chiến, đồng đội anh. Anh có hỏi thăm chú Chiến…

- Đúng rồi anh à. Không có cháu Nam thì em không thể biết tin anh được. Anh Chiến cũng vừa mất vì chất độc da cam. Quá trình tìm anh, em nghe nhiều tin về anh. Có người bảo anh đã hy sinh. Nhưng em vẫn tin anh còn sống nên quyết tâm tìm anh bằng được.

Tâm cảm thấy thương Hương vô cùng. Qúa trình an dưỡng, Tâm nghĩ, mình bị thương vào cột sống nên tự mình chịu đựng vượt qua nỗi đau, không muốn phiền phức đến ai, trong đó có Hương. Nếu Hương biết, cô ấy sẽ khổ vì mình. Thế mà hôm nay, vì tình yêu, em ấy lại đến. Nghĩ đến đây, nước mắt Tâm lưng tròng. Anh nắm chặt tay Hương:

- Bố mẹ và gia đình em khỏe không?

Câu hỏi của Tâm như chạm đến nỗi đau của Hương. Hương khóc. Nước mắt giàn giụa. Tâm với lấy chiếc khăn mặt lau nước mắt cho Hương. Hương vừa nấc vừa kể cho Tâm nghe:

- Em viết rất nhiều thư kể cho anh nhưng anh không nhận được. Anh đi bộ đội một thời gian thì có hôm, máy bay địch đến ném bom vào làng mình. Bố mẹ anh bị bom sát hại, trong đó có bố em lúc đó sang chơi nhà anh cũng bị. Trước khi mẹ em mất có trăng trối, chỉ mong em có gia đình. Em bảo, quyết tâm chờ anh về. Bây giờ anh cho em ở đây như là người vợ của anh…

Nói đến đây cả hai người ôm nhau khóc. Tâm dùng tay lắc vai Hương:

- Em đừng nói vậy. Anh bị thương vào cột sống. Chẳng biết sống được bao nhiêu. Em về lấy chồng, xây dựng gia đình đi em.

Hương vừa khóc, vừa lắc đầu:

- Em không đi đâu cả. Em ở đây với anh. Em sẽ là chỗ dựa của cuộc đời còn lại của anh. Anh nhé. Anh đồng ý đi. Anh…

Nghe Hương nói vậy, Tâm không cầm được nước mắt. Đúng tình yêu là sức mạnh vô biên. Anh úp mặt vào ngực Hương mà khóc. Hai người ôm nhau khóc nức nở. Chỉ đến khi cô phục vụ bê cơm lên cho Tâm thì hai người mới buông nhau ra. Tâm lau nước mắt cho Hương:

- Nín đi em. Anh đồng ý. Chúng ta sẽ sống bên nhau cho trọn cuộc đời này, em nhé!

Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANH

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANH

Bình luậnNgười đăng: Admin

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANHTháng giêng rồi mà trời vẫn rét như cắt. Hai vợ chồng Huy và Ngần tranh thủ ra đồng gieo mạ, chuẩn bị cấy vụ chiêm. Nhận vài sào ruộng khoán mà... Xem thêm

ĐỒNG ĐỘI

ĐỒNG ĐỘI

Bình luậnNgười đăng: Admin

ĐỒNG ĐỘIBóng tối từ từ bao phủ khu rừng. Cơn mưa rừng ập đến làm cho bầu trời càng tối nhanh hơn. Mấy anh lính quàng áo mưa ngồi dựa vào nhau trước hầm đại đội.... Xem thêm

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

Bình luậnNgười đăng: Admin

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNGĐất nước thống nhất, chiến sĩ Nam thi vào học ngành y và trở thành bác sĩ. Anh được phân công làm bác sĩ điều trị tại bệnh viện thành phố. Quá trình phấn... Xem thêm

NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.

NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.

Bình luậnNgười đăng: Admin

                NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.                                         ... Xem thêm

VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG nghĩ về sự phối hợp giữa các ngành tư pháp trong đấu tranh phòng chống tội phạm

VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG nghĩ về sự phối hợp giữa các ngành tư pháp trong đấu tranh phòng chống tội phạm

Bình luậnNgười đăng: Admin

VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG nghĩ về sự phối hợp giữa các ngành tư pháp trong đấu tranh phòng chống tội phạm                      TS.Lê Doãn Hợp Nguyên: UVTW... Xem thêm