Dương Thanh Biêu. Nguyên Đại đội trưởng, Đại đội 1, D1, E 28.F10. Cách đây 50 năm, ngày 27/01/1973, Hiệp định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết, là kết quả của c

17 ngày trước - Bởi Admin
Bình luận - 3.313 lượt xem

TRẬN ĐÁNH ĐÊM TRƯỚC HIỆP ĐINH PA RI

Dương Thanh Biêu. Nguyên Đại đội trưởng, Đại đội 1, D1, E 28.F10.

Cách đây 50 năm, ngày 27/01/1973, Hiệp định về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết, là kết quả của cuộc đấu tranh kiên cường, bất khuất của nhân dân ta ở cả hai miền đất nước, đã tạo ra bước ngoặt mới trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của dân tộc, là mốc son trong trang sử vàng của nền ngoại giao cách mạng Việt Nam. khẳng định tinh thần yêu nước, ý chí tự lực, tự cường, sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, qua đó khơi dậy khát vọng phát triển đất nước phồn vinh, hạnh phúc trong mỗi người Việt Nam, nhất là đối với thế hệ trẻ hiện nay. Kỷ niệm 50 năm ngày ký Hiệp định Pari xin kể câu chuyện của người lính trong những giờ phút trọng đại đó.

Cuối năm 1972, tôi là Đại đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 28, Sư đoàn 10 đang làm nhiệm vụ bảo vệ vùng giải phóng Đắc Tô – Tân Cảnh, Kon Tum. Một hôm, tôi nhận được điện của tiểu đoàn về nhận nhiệm vụ mới. Khi đến sở chỉ huy, Thủ trưởng Tiểu đoàn 1, chỉ lên tấm bản đồ và nói:

- Mấy ngày nay, địch đang tập trung đổ quân của 2 Trung đoàn 44 và 45 xuống khu vực Võ Định, Bắc Kon Tum. Chúng âm mưu chiếm lại vùng mới giải phóng để dành thế thắng trong đàm phán tại Pa Ri về Việt Nam. Mặt trận giao nhiệm vụ cho Trung đoàn 28 đánh bại âm mưu của địch. Theo đó, Tiểu đoàn 1 có nhiệm vụ hành quân tiêu diệt Tiểu đoàn 1 Trung đoàn 45 ngụy – Nói đến đây, anh Tuyên, Chính trị phó Tiểu đoàn quay sang tôi - Do vậy, Ban chỉ huy Tiểu đoàn giao nhiệm vụ cho Đại đội 1, làm nhiệm vụ chủ công trong chiến dịch này. Kiên quyết chặn đứng âm mưu địch và cùng các đơn vị bạn tiêu diệt địch, giữ vững từng tấc đất vùng giải phóng. Ngay tối nay, Đại đội 1 có nhiệm vụ khẩn trương hành quân chiếm lĩnh trận địa để cùng với Tiểu đoàn 1 của trung đoàn 28 đánh tiêu diệt tiểu đoàn 1 của Trung đoàn 45 ngụy. Để giữ bí mật, Đại đội 1 phải tổ chức hành quân ngay đêm nay.

Chiều hôm đó, ban chỉ huy Đại đội họp và hạ quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Ban chỉ huy Đại đội lúc này gồm có tôi là Đại đội trưởng, anh Dinh là Chính trị viên, anh Bê là Đại đội phó và anh Chương là Chính trị viên phó. Cán bộ trung đội có đồng chí Cung Thế Đăng (sau này là Đại tá, Chủ nhiệm bộ môn tấn công và phòng ngự, Khoa chiến thuật, chiến dịch thuộc Học viện Chính trị Bộ Quốc phòng; đồng chí Lê Ngọc Châu (sau này là Đại tá, Tham mưu phó Tỉnh đội Thanh Hóa...

5 giờ chiều ngày 24 tháng 1 năm 1973, mệnh lệnh hành quân được phát ra. Hoàng hôn dần dần buông xuống thung lũng Bắc Kon Tum, đoàn quân giải phóng súng đạn nặng trĩu nhằm hướng Võ Định tiến bước. Những tia nắng cuối cùng trong ngày tắt dần trên dãy núi mờ xa, chim chóc đã về tổ, đêm cao nguyên im ắng lạ thường. Gần 12 h đêm, đại đội tôi đã có mặt tại Võ Định. Đơn vị bắt tay vào chiếm lĩnh trận địa như kế hoạch tác chiến đã vạch ra.

Khi đơn vị đang làm công sự thì như hình địch đã đánh hơi được ý đồ của chúng ta hay sao mà máy bay và pháo lớn của chúng bắn phá dữ dội vào trận địa của chúng tôi. Ngay tối hôm đó và cả ngày hôm sau, tôi cho anh em đi nắm địch và khẩn trương làm công sự. 4 giờ sáng ngày 26, Tiểu đoàn gọi tôi và anh Dinh lên nhận nhiệm vụ. Vượt qua một quả đồi nhỏ là đã đến hầm chỉ huy Tiểu đoàn. Anh Tuyên Chính trị viên phó cùng các đồng chí tham mưu, tác chiến của Tiểu đoàn đang chờ sẵn. Anh  Tuyên nhìn tôi nói ngay:

  • - Sao mặt mày hốc hác thế? Chắc tối hôm qua không ngủ được chứ gì? Có lẽ chưa ăn uống gì, đúng không? Anh vừa nói vừa đưa cho hai anh em chúng tôi hai cốc lương khô đã pha sẵn - hai đồng chí ăn đi rồi chúng ta cùng bàn việc…

Đợi chúng tôi ăn xong cốc lương khô, anh Tuyên trải rộng tấm bản đồ chiến sự ra trên bàn. Anh cầm chiếc thước chỉ vào các vị trí đóng quân của địch và của ta. Anh Tuyên vừa chỉ bản đồ, vừa nhìn tôi, nói:

Đối diện với đơn vị các đồng chí là Tiểu đoàn 1, trung đoàn 45 địch. Khoảng cách giữa ta và địch chỉ 200 mét. Địa hình trống trải. Ngay bây giờ, Đại đội 1 khẩn trương chuẩn bị công sự, cảnh giới, đề phòng địch nống ra.

Nghe anh Tuyên truyền đạt mệnh lệnh, tôi nhìn anh Tuyên vẻ lo lắng:

  • - Đúng giờ nổ súng, tôi đề nghị pháo binh ta bắn mạnh vào đội hình địch. Lúc pháo binh bắn, chúng tôi sẽ cho nổ mìn định hướng phát quang hướng tấn công nhằm phát hiện chính xác mục tiêu quân địch.

Nghe tôi nói, anh Tuyên gật đầu:

  •  - Mặt trận chi viện cho ta một khẩu pháo 120 ly, Trung đoàn có 3 khẩu pháo 82 ly và ba khẩu 12 ly7. Đúng 7 giờ 30 phút thì pháo bắt đầu bắn. Sau đây, các đồng chí về xây dựng các phương án đánh địch theo các hướng, kiểm tra công sự vá sẵn sàng chiến đấu của bộ đội, đảm bảo bí mật, tổ chức canh gác chặt chẽ, đánh thắng giặc ngay trận đầu.

Tôi và anh Dinh rời chỉ huy sở Tiểu đoàn lúc 6 giờ 30 phút. Như vậy còn 1 giờ nữa cuộc chiến đấu sẽ bắt đầu. Hai chúng tôi cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh về đơn vị. Dọc đường cây cối bị bom pháo cắt đổ ngả nghiêng. Về đến đơn vị mấy anh em: Tôi với anh Dinh, anh Chương, anh Bê hội ý và phân công từng đồng chí đi sát kiểm tra các trung đội. Tôi và đại đội phó Bê cùng đồng chí Châu trung đội trưởng, đồng chí Đăng trung đội trưởng, đồng chí Phúc liên lạc lên ngay hầm cảnh giới.

Dưới rừng le lúp xúp, phảng phất mùi thuốc lá của địch. Như vậy địch đang ở rất gần trận địa. Tôi cho anh em gài hai quả mìn định hướng ĐH.10, cách hầm cảnh giới khoảng 10 m. Khi mọi người đang hướng mắt về phía địch, tôi vỗ vai Châu:

- Cậu cho anh em cài 2 quả mìn cách hầm cảnh giới khoảng 10 mét. Lúc nào pháo ta bắn thì cho nổ mìn để phát quang cây. Mìn nổ xong tiếp tục cài hai quả cũng vào vị trí đó. Chú ý ngụy trang cẩn thận. Khi địch xung phong lên thì điểm hỏa cho nổ mìn tiếp. Sau đó dùng hỏa lực B 40, trung liên và AK tiêu diệt địch.

Gần 7 giờ sáng. Pháo địch từ Kon Tum bắn cấp tấp vào trận địa Đại đội 1, cây cối đổ ngổn ngang, khói bụi bay mù mịt. Đêm qua bộ đội làm công sự khá cẩn thận nên thương vong cũng hạn chế. Mười lăm phút sau, tôi nghe có tiếng chặt cây từ phía dưới chân đồi, mỗi lúc một gần. Tôi đoán địch bắt đầu tiến vào trận địa. Tôi vỗ vai Châu:

 - Như vậy địch bắn pháo trước nên khả năng sau đợt pháo là bộ binh địch sẽ tiến lên. Cậu nhắc anh em kiên trì, chờ địch tiến vào thật gần mới điểm hỏa. Châu nhìn tôi gật đầu.

Tốp lính đi đầu đã lấp ló dưới những lùm cây le. Hình như bọn nó cũng phát hiện ra chúng tôi hay sao mà thấy bọn địch vội nằm bẹp xuống, bắn như vãi đạn, rồi lại tiếp tục tiến lên. Cũng có thể là một kiểu tiến công theo cách đánh uy hiếp của chúng. Khi tốp lính đi đầu hiện rõ mặt, tôi mới ra ám hiệu cho đồng chí Châu điểm hòa. Hai tiếng nổ xé trời của mìn định hướng vang lên, khói bụi mịt mù. Một vệt dài, rộng của rừng le được phát quang như đường ô tô hiện ra với hàng chục xác lính ngụy nằm vật vã trên đó. Đúng lúc này, pháo ta lên tiếng, nhưng chẳng hiểu các bố pháo binh căn chỉnh thế nào mà hai quả đầu nổ rất gần trận địa chúng tôi. Nguy hiểm quá. Tôi gào to vào máy điện thoại:

- Pháo Trung đoàn bắn vào đội hình Đại đội 1 rồi. Đề nghị bắn dịch lên 200 m nữa.

Cũng rất may, đơn vị không ai bị thương do đạn pháp mình. Lúc này toàn bộ trận địa vang lên những tiếng nổ ầm ầm, không biết đâu là đạn pháo ta, đâu là đạn địch nữa. Khói bụi mù mịt, tình hình trở nên căng thẳng và nguy hiểm vô cùng, chỉ cần lùi lại một chút thôi là chính “quân ta bắn nhầm quân mình” là chắc…

Sau đó chừng vài giây, tiếng pháo của ta bắn cấp tập vào trận địa địch. Chúng tôi nghe rõ tiếng kêu la thảm thiết của tụi giặc. Chúng đang giãy giụa trong cái chết thảm hại. Từ đó cho đến chiều, địch tấn công lên trận địa Đại đội 1 tám lần nhưng chúng đều bị chúng tôi chủ động đánh bật. Anh em chúng tôi căng mắt và tập trung cao độ, tất cả đều không thể lơ là vào lúc này. Bộ  đội phải trực chiến liên tục, chỉ huy phải dốc sức kiểm tra đôn đốc. Mặc dù ai cũng mệt mỏi nhưng tinh thần cảnh giác rất cao. Có lẽ cũng vì cái khí thế tiến công của ta đang trên thế chủ động nên càng làm cho tinh thần các chiến sĩ hăng hái hơn nhiều.

Bị thất bại liên tiếp, địch phải cho máy bay và pháo lớn bắn dồn dập vào trận địa Đại đội 1. Một quả pháo nổ trúng hầm chính trị viên Dinh. Trong khói bụi mit mù, tôi nhảy xuống hầm thì anh Dinh đã hy sinh cùng một số đồng chí khác. Trên người chính trị viên vẫn mang chiếc túi đựng mìn. Thương cho anh Dinh và các chiến sĩ quá. Trong ngày đầu tiên có 80 tên địch bị chết và Đại đội 1 có 15 đồng chí bị thương vong. Đó là một con số mà lực lượng Đại đội 1 hy sinh tương đối nhiều. Tôi nhìn anh em đang làm công sự, cảm thấy chạnh lòng. Phần lớn mới được bổ sung, nhìn mặt đồng chí nào cũng búng ra sữa. Chiều hôm xuất phát hành quân, có cậu nhận được thư người yêu mà nhảy cẩng lên khoe với cả đại đội. Có cậu lại khóc rưng rức khi nhận được tin bố ở nhà bị máy bay Mỹ bắn chết. Lòng người chỉ huy buồn vui lẫn lộn trước giờ xuất quân. Không hiểu ngày mai, rồi ngày kia và các ngày tiếp sau nữa, mình và các chiến sĩ trẻ Đại đội 1, ai sẽ đến lượt mình ngả xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc? Tôi nhìn anh em, mắt lệ nhòa, sụt sùi, đưa tay lau những giọt nước mắt trộn với mồ hôi...

Đêm. Không gian sặc sụa mùi khói bom, khói đạn, mùi máu. Mệt mỏi, rã rời chỉ mong được ngã lưng chừng 10 phút, chỉ 10 phút thôi mà sao khó khăn quá. Đang miên man suy nghĩ thì tôi nhận được điện của Tiểu đoàn về sở chỉ huy nhận lệnh mới. Nhìn đồng hồ: 11 giờ đêm...

Tôi bàn giao vị trí chỉ huy cho đông chí Bê, Chương, Đăng và Châu. Phân công đồng chí Bê, Đại đội phó chỉ huy đơn vị, đồng chí Chương làm công tác thương binh liệt sĩ, rồi cùng liên lạc Đức vượt đồi về sở chỉ huy tiểu toàn. Tại đây, có đủ các đồng chí trong ban chỉ hủy Tiểu đoàn 1 và các trợ l‎ý tác chiến Trung đoàn 28. Trên bàn đã trải sẵn tấm bản đồ tác chiến. Đồng chí Tuyên, Chính trị phó Tiểu đoàn nhìn tôi, quay lại nhìn các đồng chí khác rồi đưa tay chỉ vào vị trí Võ Định, nói chầm chậm:

- Theo tin trinh sát, ngày mai Trung đoàn 45 địch sẽ mở cuộc hành quân tổng lực để chiếm trận địa của Đại đội 1. Thủ trưởng tiểu đoàn giao nhiệm vụ cho Đại đội 1 phải bằng mọi giá, không được để mất một tấc đất vào tay địch. Đây là thời điểm lịch sử hết sức quan trọng mà mỗi đồng chí phải cố gắng hết sức mình để góp công vào thắng lợi chung của dân tộc!... Nghe vậy, tôi chợt nghĩ, là người lính, trận đánh nào mà chẳng quan trọng. Lúc đó tôi hoàn toàn không hề biết thời khắc đặc biệt mà Thủ trưởng nói ở đây là gì! Thủ trưởng tiếp:

- Đề nghị các đồng chí Dương Thanh Biểu về quán triệt cho bộ đội đêm nay chuẩn bị thật tốt công sự, vũ khí và phân công lực lượng để quyết chiến với bọn địch trong ngày mai. Đồng chí Đại đội trưởng có y‎ kiến gì không?

Nghe đến đây, tôi nhìn các Thủ trưởng gật đầu và đề nghị:

- Chúng tôi quyết tâm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ ạ. Nhưng qua thời gian chiến đấu, số anh em của đơn vị bị thương vong khá nhiều, đề nghị Thủ trưởng bổ xung quân số. Thứ hai, ngay trong đêm nay đề nghị Thủ trưởng bổ sung thêm vũ khí nhất là mìn định hướng, lựu đạn và đạn các loại...Tôi vừa nói hết câu, Thủ trưởng Tuyên thân mật vỗ vai tôi, gật đầu:

- Quân số thì hiện nay chưa có. Với lực lượng tại chỗ, các đồng chí chủ động tổ chức ngay các hướng tiến công, hướng phòng ngự vững chắc, bảo đảm chi viện cho nhau giữa tuyến trên và tuyến dưới để đánh bại các đợt tiến công của địch. Ngay sau cuộc họp này, Tiểu đoàn sẽ vận chuyển vũ khí cho Đại đội 1. Bây giờ thời gian còn rất ít. Chúng ta bắt tay vào chuẩn bị nhé!.

Rời sở chỉ huy, tôi cảm thấy lo lắng. Quân số của Đại đội 1 còn quá ít mà cấp trên chưa bổ sung. Trong lúc đó, trước mắt là cả một trung đoàn địch. Không hiểu tổ chức chiến đầu như thế nào để giữ vững trận địa. Tôi vừa nghĩ, vừa cùng liên lạc chạy thật nhanh về đơn vị để kịp tổ chức trận đánh. Hội ý đột xuất trong Ban chỉ huy của Đại đội có mặt các đồng chí Chương, Bê, Đăng và Châu. Tôi phổ biến nhanh tình hình chiến đấu trong ngày và truyền đạt mệnh lệnh của Tiểu đoàn 1 trong cuộc chiến ngày mai. Tôi nhìn đồng chí Chương:

- Bây giờ đồng chí Chương chỉ huy anh em tiếp tục giải quyết công tác thương binh tử sĩ. Tôi mở tấm bản đồ, tay chỉ vào vị trí địch và ta, rồi quay sang đồng chí Bê, Đăng:

- Ngày mai, Trung đoàn 45 địch sẽ tổ chức đánh chiếm trận địa C1. Đồng chí Đăng tổ chức cho anh em Trung đội 2 củng cố lại công sự vững chắc hơn. Bố trí hỏa lực 2 khẩu B40, 1 trung liên, mìn định hướng đúng đường tiến của địch. Phải bí mật, để địch lên thật gần, khoảng 10 mét mới cho nổ mìn. Như vậy sẽ tiêu diệt nhiều sinh lực địch hơn – Tôi quay sang đồng chí Châu và chỉ lên bản đồ:

- Đồng chí Châu, chỉ huy trung đội 3 bảo vệ sườn trái với hai khẩu B 40 và 1 trung liên. Đây là hướng xung yếu nếu địch lên hướng này sẽ dung hỏa lực B 40 và trung liên tiêu diệt! Tôi quay sang đồng chí Bê:

- Đồng chí Bê trực tiếp chỉ huy Trung đội 2 và 3. Tôi trực tiếp chỉ huy Trung đội 1. Phải cảnh giác cao độ với bọn biệt kích đánh tập hậu vào trận địa. Anh em đã mất ngủ hai đêm rồi nhưng phải hết sức tỉnh táo, cảnh giác. Bây giờ các đồng chí về tổ chức, phân công, kiểm tra cụ thể các tiểu đội và từng chiến sĩ chuẩn bị cao nhất để quyết chiến với địch! Nói đến đây, tôi quay sang đồng chí Chương:

- Sau khi giải quyết xong công tác thương binh liệt sĩ, đồng chí Chương trực tiếp chỉ huy trung đội 4. Các đồng chí động viên bộ đội, nêu cao cảnh giác và đoàn kết, hiệp đồng chặt chẽ trong chiến đấu. Lúc nào Tiểu đoàn vận chuyển vũ khí tới đơn vị, đồng chí Chương cho chuyển lên cho các trung đội để kịp chiến đấu!...

Mặc dù mặt mũi và chân tay đã phờ phạc, rệu rã, tôi vẫn cố gắng chỉ huy các trung đội tiếp tục củng cố, làm thêm công sự tránh phi pháo và đến từng công sự để kiểm tra, động viên anh em chuẩn bị tinh thần, ngày mai đọ sức với địch. Nếu không cố gắng thì địch sẽ chớp cơ hội đánh chiếm trận địa ta ngay lập tức.

Pháo địch vẫn ùng oàng bắn không ngớt vào khu vực Đại đội 1. Lại thêm một đêm thức trắng. Từ hôm chiến dịch đến nay chưa được trọn giấc ngủ. Nhìn sắc mặt anh nào cũng bơ phờ. Thương nhất là các anh em tân binh, đang tuổi ăn tuổi ngủ. Nhưng mệnh lệnh chiến đấu là trên hết.

Ngày hôm sau, 27 tháng 1. Không khí im ắng lạ thường. Phía Đông trời đã hửng sáng. Tiếng chim gọi nhau ríu rít. Con tắc kè vẫn điệp khúc tiếng gọi bạn tình. Khi mặt trời vừa ló ở phía đông, pháo từ Kon Tum bắn từng loạt vào trận địa. Sau những loạt pháo bầy, tiếng động từ ngọn đồi trước mặt vọng sang. Đoán chắc bọn địch bắt đầu mở đợt đánh chiếm trận địa. Tôi cho liên lạc xuống các đơn vị truyền lệnh sẵn sàng. Đúng như dự đoán, địch tiến quân theo hướng mà trung đội đồng chí Đăng đã chuẩn bị. Tôi và Đăng đang ngồi quan sát địch. Nhìn quân địch đang ùn ùn xông lên, tôi nói nhỏ với đồng chí Đăng:

- Giữ bí mật. Chờ địch đến thật gần, khoảng 10m mới được ấn nút. Hai quả mìn định hướng của trung đội 1 được anh em gài và ngụy trang rất kín đáo. Tên đi đầu cầm khẩu tiểu liên vừa đi vừa bắn như vãi đạn về hướng chúng tôi. Chúng đi rất nhanh, 30 mét, 25 mét, 20 mét, 15 và 10 mét. Tôi đưa mắt, ra hiệu cho Đăng. Hai tiếng nổ ầm ầm của hai quả mìn định hướng. Khói bốc lên nghi ngút. Tiếng kêu la thảm khốc. Xác địch nằm ngổn ngang. Tiếp đó là tiếng đạn tiểu liên, trung liên hai bên bắn nhau liên hồi. Trung đội đồng chí Châu nổ súng chặn đường tiến quân của địch bên cánh trái. Đợt tiến quân đầu của địch đã bị Đại đội 1 đánh bật xuống sườn đồi, để lại nhiều xác chết..

Tiếp đó là điệp khúc máy bay ném bom, pháo lớn bắn tới - bộ binh tấn công cứ lặp đi lặp lại nhiều lần và kết cục nhức nhối xảy ra là máu hai bên phải đổ xuống quá nhiều. Đại đội 1 lại thêm những mất mát. Gần trưa, nghe tin đồng chí Bê đại đội phó hy sinh, tôi nhảy xuống hầm đồng chí Bê. Một quả pháo xuyên làm sập công sự, anh Bê và 2 chiến sĩ hy sinh. Thấy anh Bê và các chiến sĩ nằm bất động mà con tim tôi đau nhói. Người Đại đội Phó gan dạ, hoạt bát vậy mà không còn nữa. Tôi nhẩm tính, từ hôm qua đến nay đơn vị đã hy sinh 26 người, có 2 cán bộ đại đội, số bị thương lên tới 25 người. Tổn thất khá nặng nề. Tôi phân công đồng chí Chương cùng anh em vận chuyển thương binh và liệt sĩ ra phía sau, ưu tiên khiêng các đồng chí bị thương nặng để cấp cứu kịp thời và vận chuyển vũ khí về cho bộ đội để chuẩn bị cho cuộc chiến ngày mai. Gặp đồng chí nào. Tôi nhìn Đăng, Châu động viên:

- Hãy cố gắng các đồng chí nhé. Đảng ủy và Thủ trưởng tiểu đoàn gửi trọn niềm tin vào Đại đội 1 chúng ta. Kiên quyết còn người thì còn trận địa, quyết chiến, quyết tháng đến người cuối cùng. Không được để tấc đất rơi vào tay giắc. Đây vừa là mệnh lệnh, vừa là danh dự của người chiến sĩ Đại đội 1 chúng ta!

Trong ánh nắng chiều bị khói bom đạn làm vẩn đục vẫn ánh lên những cặp mắt sáng ngời và những cái gật đầu với quyết tâm cao của các đồng chí Chương, Đăng, Châu nên rất vững tâm. Tôi còn nhớ, tối qua, khi nhận nhiệm vụ của Thủ trưởng tiểu đoàn, đồng chí Tuyên có nói: “Đây là trận đánh ác liệt của thời khắc lịch sử, các đồng chí phải cố gắng hết sức mình để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”.

Lúc đó chúng tôi chỉ nhận thức được rằng, nhiệm vụ chặn đứng bước tiến Trung đoàn 45 địch nhằm chiếm lại vùng giải phóng ở Võ Đinh là nhiệm vụ quan trọng và cực kì gian khó nguy hiểm của Đại đội 1. Cấp trên giao cho chúng tôi cũng có nghĩa là chọn mặt gửi vàng. Cây có cứng mới đứng đầu gió, tôi cảm nhận khá rõ điều đó với lòng tự hào về truyền thống Đại đội 1 của mình. Trách nhiệm lớn lao ấy khiến chúng tôi càng phải nỗ lực hơn. Mấy ngày qua, Đại đội 1 đã chặn đứng các đợt tiến công của địch Mặc dù quân địch đông gấp bội nhưng không thể chiếm được trận địa của Đại đội 1 và bước đầu gây cho chúng những thiệt hại nặng nề.

Trời càng về chiều, địch càng huy động lực lượng tiến công nhiều hơn. Tôi cùng đồng chí Phúc liên lạc đi kiểm tra các mũi chiến đấu. Khi tôi bò qua bãi trống vừa xuống được hầm đồng chí Đăng thì bị quả đạn cối 61 của địch nổ sát miệng hầm. Khói bụi mịt mù. Thật may không ai việc gì. Đồng chí Đăng mặt mày hốc hác. Chúng tôi ngồi đây có thể quan sát rất rõ bọn địch đang chuẩn bị thúc quân chiếm trận địa. Tôi động viên đồng chí Đăng và các chiến sỹ Trung đội 1 sẵn sàng chiến đấu nếu kẻ thù tấn công.

Sau đó tôi lại sang công sự đồng chí Châu. Chúng tôi phán đoán tình hình đêm nay và ngày mai chắc còn ác liệt hơn và hạ quyết tâm còn người còn trận địa. Trời tối xẩm, tôi và đồng chí Phúc đi về phía hầm đồng chí Chương để kiểm tra. Một điều không may đã xảy ra. Trong khi tôi và Phúc chạy từ hầm đồng chí Châu sang hầm đồng chí Chương thì một quả đạn M79 của địch bất thần bắn tới nổ sát hai người. Phúc bị gãy chân. Còn tôi cảm thấy lưng bị tê dại, hai chân không cử động được. Tôi nghĩ, may là đang ở trong tuyến phòng ngự. Nếu lúc đó vận động đánh địch thì không thể thực hiện được. Một số đồng chí thấy tôi và liên lạc bị thương, chạy lại:

- Thủ trưởng bị thương rồi. Sau đó đồng chí Châu và anh em khênh tôi và đồng chí Phúc xuống hầm băng bó. Y tá cho biết, tôi bị vết thương xuyên cột sống. Còn Đức bị gãy chân phải. Cùng lúc đó đồng chí Đăng cũng có mặt. Mấy anh em đặt tôi nằm xuống và băng bó lưng cho tôi. Tôi thấy hai chân tê dại và đoán mình bị mảnh đạn găm vào cột sống. Vết thương làm sống lưng đau nhói.

Trong căn hầm dã chiến, tối om, ám đầy mùi khói đạn, Đăng, Châu, Chương và y tá băng bó và động viên tôi. Tôi cũng không còn cảm nhận được mình bị thương ở đoạn nào nữa vì chỗ nào cũng thấy đau nhức và toàn thân tê dại. Toàn thân tôi như bất động, không thể di chuyển được. Tôi nói với anh Châu và Đăng đi kiểm tra bộ đội sẵn sàng chiến đấu. Ở đây có anh Chương và y tá rồi. Chú ý nhắc anh em cảnh giác cao độ kẻo địch tập kích ban đêm. Không hiểu sao, từ lúc đó về sau, tình hình chiến sự đỡ căng thẳng hơn. Không có các đợt tấn công của địch, không còn nghe thấy tiếng đạn pháo và máy bay địch như mọi hôm. Một không khí tĩnh mịch mà chúng tôi chưa thấy bao giờ ngoài trận địa. Tiếng chuông điện thoại reng reng. đồng chí Chương nghe xong, ghé tai tôi nói nhỏ:

- Tiểu đoàn lệnh là khiêng Đại đội trưởng và anh em bị thương ra trạm phẩu thuật tiền phương ngay để xử lý. Tôi nhìn anh em và nói:

- Thế là không ở lại với các đồng chí được rồi. Cuộc chiến đấu đang vô cùng ác liệt mà bỏ anh em đi về tuyến sau là điều rất buồn cho người chỉ huy. Bây giờ, đề nghị anh Chương chỉ huy đơn vị cùng anh Châu và anh Đăng quyết tâm củng cố đơn vị chuẩn bị cho cuộc chiến đấu ngày mai còn ác liệt hơn. Phi pháo im ắng thế này cảnh giác với B52 đấy nhé. Trước khi đi, tôi chỉ biết nắm tay các đồng chí Chương, Châu, Đăng và đồng đội, động viên mọi người cùng nhau sát cánh để giữ vững trận địa...

Nói đến đây, tôi đau quá và thiếp đi. Tôi chỉ cảm nhận được những cái nắm chặt tay tôi và có cả tiếng nấc thương tiếc của các anh Chương, Châu và Đăng. Tôi chỉ biết ai đó cho tôi uống ngụm nước. Sau đó các anh bế tôi lên cáng để anh em khiêng về trạm phẩu thuật tiền phương. Rồi tôi lịm đi, không biết gì nữa.

 Sau này nghe đồng chí Đăng và Châu kể lại: Khi anh em bê tôi lên cáng thì hơi thở yếu dần. Dưới ánh đèn pin, nét mặt xanh như tàu lá chuối. Đăng và Châu lắc đầu, tưởng tôi không thể qua khỏi, sẽ hy sinh. Tự nhiên, đồng chí Chương, Đăng, Châu và những người có mặt lúc đó, nghẹn ngào khóc rưng rức. Ai cũng xót thương cho người Thủ trưởng của mình nhanh nhẹn, dũng cảm và rất mực thương yêu, chu đáo với anh em Đại đội 1 mà bị thương quá nặng. Tình đồng đội nơi chiến trận đẹp đẽ và cao cả lắm, nói bao nhiêu cũng không hết được. Bài học về tình đồng đội, được học từ chính những cuộc chiến đấu mà tôi đã trải qua, không phải là những lời giáo huấn mà bằng những hành động, nghĩa cử rất cụ thể của người lính cách mạng.

Tôi được anh em đưa vào trạm phẫu thuật tiền phương đóng gần chỉ huy sở Tiểu đoàn. Các bác sĩ tiêm thuốc giảm đau, mổ cấp cứu. Tôi mơ màng...Đã 9 giờ tối. Bóng đêm đang buông dần xuống. Không còn nghe tiếng rú rít, ùng oàng của bom đạn nữa, một không gian yên ắng, tĩnh mịch đến nghi ngờ. Sự im lặng càng khiến tôi lo lắng cho đồng đội của mình trong trận mạc nhiều hơn. Hay là chúng đang chuẩn bị rải thảm B52? Trong không gian yên tĩnh này, tôi ngỡ như mình đang nằm ở một nơi nào đó rất xa mặt trận, rất xa chiến tranh. Như hình từ khi mổ đến giờ, thuốc tê hết nên cảm giác đau hơi nhiều. Trong lúc đang mơ mơ màng màng thì có người tới xoa lên đầu. Tôi mở mắt, dưới ánh đèn pin, tôi biết đó là anh Tuyên. Cầm tay tôi, anh Tuyên nói: “Hội nghị Pari về Việt nam đã được ký kết trưa nay rồi. Tám giờ sáng ngày mai sẽ có hiệu lực.” Tôi sung sướng qua, kêu lên: “Ôi! Vui quá, sướng quá”. Tôi muốn bật dậy ôm lấy anh Tuyên nhưng đau quá không ngồi lên được, đành nằm nguyên một chỗ, miệng hít hà:

- Sướng quá anh Tuyên ơi, hòa bình rồi! Người lính của tôi đỡ bớt thương vong. Tôi và anh Tuyên đang trò chuyện thì Đài tiếng nói Việt Nam của trạm phẩu thuật tiền phương vang lên ca khúc: Việt nam. Trên đường chưng ta đi.

Với những người lính trận như chúng tôi có niềm vui nào lớn hơn khi được nghe tin đất nước thanh bình! Ôi thật nức lòng. Thật sự từ cõi chết trở về. Anh Tuyên chia vui với tôi và cho tôi biết nơi tôi bị thương là ranh giới giữa ta và địch. Mấy ngày qua, chúng dùng cả Trung đoàn 45 hòng chiếm trận địa của Đại đội 1 để làm nơi cắm cờ nhưng đã thất bại. Sau khi tôi được cáng đi, thực hiện mệnh lệnh của Tiểu đoàn, Đại đội 1 đã cắm cờ trên vùng đất được giải phóng. Anh thay mặt Ban chỉ huy Tiểu đoàn biểu dương Đại đội 1 trong chiến dịch vừa qua đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, giữ vững trận địa, đánh thiệt hại Tiểu đoàn 1 của địch. Anh nắm tay tôi động viên:

- Cậu cứ an tâm điều trị, chóng bình phục để sớm về đơn vị. Hiện nay Đại đội 1 đang được củng cố trận địa. Vì vết thương vào cột sống, đau buốt toàn thân phải nằm không thể ngồi dậy được nhưng nghe lời động viên của Thủ trưởng làm tôi như quên hết đau đớn. Tôi nhìn Thủ trưởng Tuyên nói trong hơi thở mệt nhọc:

- Cảm ơn Thủ trưởng. Tuy bị trọng thương nhưng em thật hạnh phúc được Thủ trưởng đến thăm khi đất nước đã được hòa bình. Cho em gửi lời hỏi thăm các Thủ trưởng Tiểu đoàn và anh em Đại đội 1 nhé.

Đêm nay, các bác sĩ, y tá của trạm phẩu thuật tiền phương vui như hội. Tôi nằm đây mà con tim thổn thức, như muốn chia sẻ niềm vui cùng trạm phẩu thuật tiền phương. Chiếc đài bán dẫn đưa tin liên lục về Hiệp định Pa ri. Ca khúc Việt nam Trên đường chưng ta đi cũng được hát vang. Dường như trong khu rừng, nơi đóng quân của trạm phẩu thuật tiền phương đêm nay, mọi người không ngủ...

Vì vết thương quá nặng, tôi được chuyển đến bệnh viện 211. Các bác sĩ cho mổ vết thương của tôi nhưng chỉ lấy được hai mảnh đạn, còn hai mảnh khác lọt vào chùm dây thần kinh không lấy ra được. Khi ấy tôi lo lắng thật sự. Sợ nhất là không đi lại được. Các bác sĩ dặn tôi phải kiên trị luyện tập, nếu không sẽ không đi lại được đâu. Tôi thầm nghĩ: “Phải cố gắng luyện tập, dù khó khăn và đau đớn đến mấy”, có những căn bệnh cùng với những toa thuốc có thể khỏi ngay nhưng có những căn bệnh phải điều trị suốt cả cuộc đời như thế.

Trong những ngày này, hình ảnh Thoa lại hiện lên trước mắt tôi rõ hơn bao giờ hết. Gương mặt tròn, nước da trắng mịn, đôi mắt đen lay láy của em luôn gần kề bên tôi. Hình ảnh em trong ngày  tiễn tôi đi bộ đội làm sao tôi có thể quên được, những giọt nước mắt của tình yêu em dành cho tôi thật quý hóa, những bức thư của em, tôi đã không giữ lại được nhưng luôn hiện lên trong tâm trí mình. Lúc này đây, gặp tôi, chắc em sẽ ôm lấy mà òa khóc... Cũng đã là một khoảng thời gian lâu rồi, không biết em chờ đợi tôi không? Có lẽ em lo lắng cho tôi từng ngày, chiến tranh đã không cho phép tôi nhận được thư em, nhưng tôi tin rằng trái tim em luôn dành cho tôi, luôn hướng về tôi. Khi biết Hiệp định Pari được ký kết, trong lòng tôi trào dâng và cảm giác sắp được về bên em như đang đến gần, tôi mong từng ngày, từng giờ. Tôi tin là Thoa cũng mong mỏi tôi như vậy.. Có đêm tôi mơ thấy Thoa thì thầm bên tai tôi, giọng nhỏ nhẹ: Anh ơi. Cố lên nhé, anh còn trẻ, cuộc đời còn dài lắm. Có lần tôi lại mơ thấy em đến bên tôi, nhưng nét mặt rất buồn và quần áo ám đầy mùi thuốc khói bom. Thoa chỉ nhìn tôi và không nói gì cả, nước mắt chảy dài. Tôi bật dậy, người nôn nao, cảm giác cô đơn khó tả. Em cứ chợt ẩn chợt hiện trong những giấc mơ của tôi. Đêm khác, tôi lại mơ được cùng ngồi trên chiếc thuyền trôi theo dòng sông Lam, Thoa khe khẽ hát một bài gì đó không rõ lời, ngân nga như hòa cùng mây trời, bất chợt một con sóng ào tới hất em xuống nước. Tôi hét lớn, lao xuống nước để cứu em nhưng con sóng đen ngòm đã hút em biến mất. Tỉnh dậy, mồ hôi ướt đầm đìa, nỗi lo lắng chiếm hết lòng dạ tôi. Lạ quá, tại sao mình lại có những cơn ác mộng như thế, hay Thoa gặp chuyện gì không may? Không. Thoa của tôi nhất định không làm sao, em vẫn đợi tôi về. Ở hiền sẽ gặp lành!

Sau mấy tháng kiên trì luyện tập, cuối cùng tôi đã thập thững đi lại được. Thở phào vì cái án nằm ngồi một chỗ tù túng vô kể, giống như người bị mất đi tự do trong vài tháng. Tôi thấy người khỏe khoắn hơn lên. Bác sĩ quyết định cho tôi ra Bắc để tiếp tục điều trị. Vào một ngày đầu năm 1973, anh Tuyên và một số đồng chí nữa vào thăm và trao giấy ra hậu phương cho tôi. Anh Tuyên nhìn tôi thân thiết, nói:

- Đảng ủy và chỉ huy tiểu đoàn đánh giá cao vai trò chỉ huy của đồng chí. Chúng tôi rất tin tưởng đồng chí. Nếu như đồng chí không bị thương nặng lần này thì sẽ được đơn vị giao nhiệm vụ quan trọng hơn…Anh Tuyên vừa biểu dương vừa trao quyết định số 199/QDKT ngày 20.3.1973 của Bộ Tư lệnh Mặt trận B3 tặng thưởng tôi Huân chương Chiến công giải phóng hạng 3 vì đã có thành tích xuất sắc trong trận đánh cắm cờ ở Võ Định vừa qua. Tôi nằm viện mà vẫn được mọi người thăm hỏi ân tình chu đáo, những thành tích của tôi cũng được ghi nhận xứng đáng. Cầm quyết định tặng thưởng Huân chương, tôi hồi họp, vui sướng:

- Xin cảm ơn anh. Thật là vinh dự cho em. Nhưng đây cũng là thành tích chung của đại đội 1. Anh cho em gửi lời cảm ơn Thủ trưởng và đơn vị. Chúc các Thủ trưởng và đơn vị mạnh khỏe, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trên giao.

Chẳng biết nói gì hơn, tôi cảm ơn các anh, những chỉ huy và đồng đội đã giúp tôi trưởng thành mau chóng. Từ một cậu học trò non nớt, tôi trở thành người lính giải phóng và người cán bộ quân đội dạn dày trận mạc, được chỉ huy đồng chí tin cậy. Tây Nguyên, mấy năm tôi gắn bó sống chết với mảnh đất dữ dội này, gặt hái được nhiều bài học làm người. Đó là: phải biết sống và chết vì Tổ quốc thân yêu, vì tự do của dân tộc, cái điều ngỡ như cao siêu đó lại là cái giản dị, đẹp đẽ nhất của một đời người. Nó đã giúp tôi vượt qua được nỗi sợ hãi, vượt lên mình để dám đối mặt với hiểm nguy, với cái chết bất kể hoàn cảnh nào. Tôi sắp phải xa Tây Nguyên, xa những cánh rừng già bí ẩn, xa những dòng sông lắm thác ghềnh, xa mảnh đất đầy vết tích bom đạn chiến tranh và đồng đội của tôi- những người lính dũng cảm, trung thực, chân tình…

                                    

Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANH

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANH

Bình luậnNgười đăng: Admin

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANHTháng giêng rồi mà trời vẫn rét như cắt. Hai vợ chồng Huy và Ngần tranh thủ ra đồng gieo mạ, chuẩn bị cấy vụ chiêm. Nhận vài sào ruộng khoán mà... Xem thêm

ĐỒNG ĐỘI

ĐỒNG ĐỘI

Bình luậnNgười đăng: Admin

ĐỒNG ĐỘIBóng tối từ từ bao phủ khu rừng. Cơn mưa rừng ập đến làm cho bầu trời càng tối nhanh hơn. Mấy anh lính quàng áo mưa ngồi dựa vào nhau trước hầm đại đội.... Xem thêm

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

Bình luậnNgười đăng: Admin

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNGĐất nước thống nhất, chiến sĩ Nam thi vào học ngành y và trở thành bác sĩ. Anh được phân công làm bác sĩ điều trị tại bệnh viện thành phố. Quá trình phấn... Xem thêm

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH

Bình luậnNgười đăng: Admin

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNHĐêm nay, khẩu đội cối 82 do Tâm chỉ huy được lệnh hành quân phối hợp với đại đội bộ binh tiêu diệt đại đội Mỹ tại cứ điểm đồi Cháy. Trời đầy... Xem thêm

NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.

NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.

Bình luậnNgười đăng: Admin

                NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.                                         ... Xem thêm