ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

2 tháng trước - Bởi Admin
Bình luận - 3.172 lượt xem

ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG

Đ

ất nước thống nhất, chiến sĩ Nam thi vào học ngành y và trở thành bác sĩ. Anh được phân công làm bác sĩ điều trị tại bệnh viện thành phố. Quá trình phấn đấu, Nam được bổ nhiệm làm Chủ nhiệm khoa của bệnh viện.

Năm nay rét đậm và kéo dài. Bệnh nhân nhập viện nhiều hơn các năm trước. Mấy ngày nay có bệnh nhân nữ tên là Oanh, bị ung thư dạ dày, diễn biến ngày càng nặng làm Nam suy nghĩ nhiều. Theo đề xuất của bác sĩ Nam, cuộc hội chẩn đối với bệnh nhân Oanh được tiến hành. Phương pháp điều trị đối với bệnh nhân Oanh đã được xác định. Hôm nay bác sĩ Nam tranh thủ xuống thăm, khám bệnh nhân.

Nhìn bệnh nhân Oanh đang nằm đắp chăn với vẻ mặt nhợt nhạt, teo tóp, tiều tụy, bác sĩ Nam nghĩ bệnh nhân đang rất yếu. Nhìn cô gái ngồi cạnh giường bệnh nhân, bác sĩ hỏi:

- Cháu là người nhà bệnh nhân Oanh à?

Cô gái kéo chiếc ghế mời bác sĩ ngồi:

- Dạ. Cháu là Hương, con gái mẹ Oanh à.

- Mẹ cháu ăn, ngủ được không?

Nhìn bác sĩ, cô gái lắc đầu, chớp chớp mắt:

- Dạ thưa bác sĩ. Đêm qua mẹ cháu đau quá nên không ngủ được à. Mẹ cháu vừa mới chợp mắt. Mẹ cháu chỉ uống được ít sữa thôi bác sĩ à.

Bác sĩ Nam gật đầu, đưa tay lật từng trang sổ y bạ của bệnh nhân Oanh. Bác sĩ cúi xuống nắm tay bệnh nhân, xem mạch. Một lúc sau, bác sĩ dùng ống nghe thăm khám phổi, mạch, tim… Bác sĩ Nam vừa nghe nhịp tim, vừa nhìn khuôn mặt bệnh nhân Oanh. Những dòng chữ ghi trên sổ y bạ của bệnh nhân về họ tên, ngày sinh, quê quán… làm anh bồi hồi nhớ lại người con gái tên Oanh mà mình đã gặp năm xưa ngoài mặt trận. Bác sĩ gấp sổ y bạ, đôi lông mày nhíu lại, nhìn cô gái:

- Năm nay cháu bao nhiêu tuổi? Bố cháu đâu?

Con tim bác sĩ Nam chợt rung lên vì xúc động khi nghe cháu Hương kể về quê quán của ba Thắng, đã hy sinh trong chiến trường chưa tìm được hài cốt. Cháu kể tiếp về mẹ mình cùng quê với ba Thắng, trước đây đi Thanh niên xung phong… Lời kể của cháu Hương rất phù hợp với câu chuyện tình đầy chất lãng mạn của người lính cách đây mấy chục năm. Tự nhiên trong đầu bác sĩ Nam bật ra những câu hỏi dồn dập: có phải bệnh nhân Oanh là chị thanh niên xung phong xinh đẹp ngày trước không nhỉ? Theo Hương kể, ba cháu tên là Thắng, không hiểu đây có phải là người Đại đội trưởng đáng kính của mình hay không? Hương có phải là kết quả mối tình đẹp như chuyện cổ tích, giữa cô thanh niên xung phong và anh bộ đội giải phóng quân năm xưa giữa cánh rừng bạt ngàn đầy tiếng chim và hoa lá? Nghĩ về người Đại đội trưởng của mình và hoàn cảnh đầy éo le của mẹ con bệnh nhân Oanh, chợt hai sống lưng anh lạnh buốt. Nhìn thấy hai mắt cháu Hương rớm rớm, anh nói chệch sang nội dung khác để xoa dịu nỗi xúc động của cháu:

- Bệnh của mẹ cháu phải điều trị tích cực thời gian nữa. Cố gắng cho mẹ cháu uống thuốc đúng giờ nhé - Nói đến đây, điện thoại anh đổ chuông. Nghe điện xong, anh nhìn cô gái đang nước mắt lưng tròng - Chú có lịch họp. Lúc nào mẹ ngủ dậy, cháu cho uống sữa nhé.

Những ngày sau đó, bác sĩ Nam suy nghĩ rất nhiều về bệnh nhân Oanh và người Đại đội trưởng Thắng của mình. Những kỷ niệm một thời bom đạn ác liệt, hy sinh nhưng rất đỗi tự hào, trân quý như những thước phim cứ theo nhau ùa về trong nỗi nhớ mênh mang…

Hồi đó, Đại đại 1 do anh Thắng làm Đại đội trưởng, đang tích cực huấn luyện để chuẩn bị cho chiến dịch lớn sắp tới. Đại đội trưởng Thắng lúc đó 22 tuổỉ, rất đẹp trai, cao lớn, mạnh mẽ. Anh là người chỉ huy rất dũng cảm và mưu trí. Mình tự hào là người lính liên lạc cho Đại đội trưởng Thắng.

Chuẩn bị vào chiến dịch, cấp trên chọn Đại đội 1 xây dựng thành đơn vị chủ công để làm nhiệm vụ đặc biệt, quan trọng nhất của trận đánh. Khi làm liên lạc cho Đại đội trưởng, mình nghe đồng đội kháo nhau rằng, được làm lính Đại đội 1 chủ công này là vinh dự, tự hào nhưng cũng đầy ác liệt, hy sinh. Sau mỗi chiến dịch, cán bộ, chiến sĩ Đại đội 1 thường bị thương vong nhiều, nhất là cán bộ đại đội, trung đội. Có hôm, mình tâm sự nội dung trên đây với anh Thắng. Anh Thắng khoát tay, lắc đầu, cười:

- Đã là người lính chiến của đơn vị chủ công thì phải chấp nhận hy sinh, ác liệt vậy thôi cậu à. Ai cũng phải coi cái chết nhẹ như lông hồng thì mới vượt qua khó khăn, ác liệt - Nói đến đây, anh Thắng nhìn mình hỏi sang vấn đề khác - Khi đất nước hòa bình cậu định học nghề gì?

- Em thích nghề y nên sẽ học làm bác sĩ, Thủ trưởng à.

Anh Thắng gật đầu, nhìn xa xăm:

- Nghề y rất tuyệt vời. Chúc cậu thành công nhé.

Nghe anh Thắng nói vậy, mình gật đầu:

- Em cảm ơn Thủ trưởng nhiều nhé.

Hồi ấy, Đại đội 1 đóng quân trên triền núi của hậu cứ để huấn luyện đánh công kiên. Đối diện với Đại đội 1, phía triền núi bên kia con suối là đơn vị Thanh niên xung phong. Có hôm, anh Thắng chỉ huy Đại đội 1 vận chuyển gạo cho đơn vị thì gặp cô thanh niên xung phong có tên là Oanh. Tối đó, anh Thắng cho biết, cô Oanh cùng huyện với anh ấy. Cô Oanh vào chiến trường đã hai năm nhưng vẫn giữ được nước da trắng hồng, đôi mắt bồ câu, mái tóc dài quá eo, trông rất duyên. Khi nào nhắc đến chị Oanh, anh Thắng cũng trầm trồ khen chị ấy xinh đẹp. Nghe vậy mình cứ tưởng như thể hai người đang yêu nhau vậy.

Vào một buổi tối, Đoàn văn công Mặt trận về biểu diễn văn nghệ cho Tiểu đoàn 1 xem trước khi đi chiến dịch. Đơn vị thanh niên xung phong cũng được mời dự. Tối hôm đó, mình đi cùng anh Thắng nên được gặp chị Oanh. Đúng như anh Thắng kể, chị Oanh rất xinh. Dưới ánh đèn măng xông, mình thấy hai người dành cho nhau ánh mắt thật tình tứ mà chỉ những người đang yêu nhau mới có. Tối đó, cả ba người đồng hương cùng huyện nên ghi địa chỉ cho nhau và hẹn, sau khi đất nước hòa bình sẽ đến thăm nhà nhau. Buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của người lính. Dưới ánh đèn sáng vàng, mình thấy anh Thắng rất muốn nắm tay chị Oanh nhưng vì đông người nên cứ ngập ngừng. Mình ghé sát tai anh Thắng:

- Nắm tay nhau đi, còn chần chừ gì nữa anh.

Anh nhìn mình cười, lắc đầu.

Mình chép miệng, tiếc quá. Sau đó ít hôm, đơn vị chuẩn bị hành quân đi chiến dịch, biết bao công việc bộn bề. Có hôm, trong căn hầm nửa nổi nửa chìm, anh Thắng nhìn mình cười nhưng với đôi mắt đượm buồn:

- Ngày kia, Oanh và đơn vị hành quân ra Bắc để củng cố. Mình rất mừng cho Oanh nhưng chị ấy dạo này hay bị ốm.

Nghe anh Thắng nói vậy, mình nheo mắt:

- Vậy anh không gặp chị ấy trước lúc chia tay à?

Anh Thắng lắc đầu và ngồi viết vội bức thư. Viết xong, anh Thắng gấp bức thư đưa mình và chỉ vào góc hầm:

- Còn ít đường sữa, cậu mang sang cho chị ấy nhé. Bây giờ tớ và Ban chỉ huy lên Tiểu đoàn dự cuộc họp đánh sa bàn và nhận nhiệm vụ mới.

Khi mang túi đường sữa sang đơn vị chị Oanh, thấy chị ấy đang ngồi một mình ở lán. Mới cách nhau ít ngày mà hôm nay thấy nét mặt chị ấy xanh, vàng. Đúng như anh Thắng nói, chị ấy đang ốm.

- Em chào chị. Anh Thắng nghe tin chị ốm, bảo em mang sang chị túi đường sữa này.

Chị Oanh gật đầu nhìn mình:

- Được ít sữa bồi dưỡng lại mang cho chị à.

- Anh Thắng thương chị lắm. Anh Thắng biết chị sắp hành quân ra Bắc củng cố trong tình hình rất gấp gáp nên bảo em mang quà sang thăm chị.

Ngồi thêm một lúc nữa, tạm biệt chị, mình khẩn trương về đơn vị. Vừa bước qua con suối thì nghe mấy cô thanh niên xung phong đang giặt quần áo phía dưới kháo nhau: cái Oanh có bầu rồi, mấy hôm nay nôn nhiều lắm. Có người hỏi: Có bầu với ai nhỉ? Với anh Thắng bộ đội chứ ai. Cô bạn khác lại quả quyết: mình mà gặp chàng đẹp trai, cao to như anh Thắng, mình cũng làm quả liều như vậy. Tiếng cười của mấy cô gái thanh niên xung phong làm vang rộn cả khúc suối.

Chị Oanh có bầu với anh Thắng à? Thế mà anh ấy kín ghê. Không kín sao được. Chuyện này mà lộ ra là anh Thắng sẽ bị kỷ luật rất nặng theo 10 lời thề của Quân đội. May cho hai người là chị Oanh đang chuẩn bị hành quân ra Bắc. Tối hôm đó, mình được anh Thắng giao nhiệm vụ đến các trung đội truyền đạt mệnh lệnh hành quân: giờ xuất phát, đơn vị đi đầu, khoảng cách hành quân, ngụy trang, vũ khí, khí tài mang theo. Đại đội trưởng đi trước, Chính trị viên đi sau cùng; Đại đội phó và Chính trị viên phó dẫn đầu các trung đội và tuyệt đối giữ bí mật.

8 giờ đêm, đơn vị hành quân. Hôm nay trời đầy sao. Gió Nam hiu hiu thổi. Đoàn quân theo nhau nhằm cứ điểm đồi Tròn mà tiến. Tiếng pháo cầm canh của địch nổ đì đoàng xung quanh cứ điểm. Cứ điểm đồi Tròn có 1 Đại đội Mỹ và hai Đại đội ngụy với công sự kiên cố. Đúng 1 giờ đêm, đơn vị chiếm lĩnh trận địa. Đại đội trưởng Thắng chỉ huy gỡ mìn, cắt rào kẽm gai. Cắt xong hàng rào nào thì gài từng thỏi bộc phá vào luôn. Đúng 3 giờ sáng thì hàng rào cuối cùng được cắt và gài bộc phá. Mình theo sát Đại đội trưởng bò lên hàng rào trong cùng để kiểm tra. Dưới ánh trăng bàng bạc, anh Thắng kiểm tra các đầu nối dây điểm hỏa của bộc phá. Nhìn bộ đội đang cắt rào, gài bộc phá, mình nghĩ, chỉ ít phút nữa thôi, bộc phá sẽ được điểm hỏa. Những hàng rào kẽm gai kia sẽ bị phá tung, bộ đội sẽ xông lên chiếm lô cốt đầu cầu. Tại hàng rào trong cùng, anh Thắng bố trí hai xạ thủ B 41 và hai xạ thủ trung liên. Các xạ thủ đang lấy đường ngắm vào hai lô cốt đầu cầu, chờ lệnh. Theo hợp đồng, khi bộc phá nổ, hai khẩu B41 và trung liên sẽ bắn vào hai lô cốt đầu cầu. Cùng lúc đó, bộ đội khẩn trương xung phong vào cứ điểm.

Đúng 3h30, hàng loạt cối và pháo Mặt trận bắn cấp tập vào cứ điểm. Sau 30 phút, pháo, cối ta dồn dập dội bão lửa xuống đồi Tròn. Dứt tiếng pháo, Đại đội trưởng Thắng hạ lệnh điểm hỏa. Bộc phá nổ. Sau ánh chớp sáng xanh, tiếng nổ vang lên cả góc trời. Khẩu B41 ngắm bắn phá hủy hai lô cốt đầu cầu. Địch trong đồn bắn vào cửa mở như vãi đạn. Khẩu trung liên bắn khống chế địch để bảo vệ cửa mở. Đại đội trưởng Thắng dẫn đầu đơn vị, nhanh chóng xông lên chiếm lô cốt đầu cầu. Toàn bộ đồi Tròn bị bao phủ màn khói đục ngầu, khét lẹt.

Đại đội 1 xông lên chiếm lĩnh trận địa thì một tình huống làm người lính dạn dày kinh nghiệm như anh Thắng cũng phải thốt lên: sao im ắng lạ thường và không thấy bóng tên giặc nào nhỉ. Sau câu nói của anh Thắng thì lập tức hàng loạt quả đạn pháo tầm xa của địch bắn cấp tập vào trận địa. Tiếp đó máy bay C130 bắn xối xả vào đồi Tròn và sau cùng là máy bay ném bom cháy làm cho đồi Tròn như một chảo lửa. Mình và anh Thắng đang trú trong lô cốt thì một quả đạn pháo nổ sát cạnh lô cốt. Mình bị vết thương làm gãy cánh tay phải. Còn anh Thắng thì ngã gục xuống thành công sự. Mình cúi xuống đỡ anh Thắng dậy nhưng người anh đã mềm nhũn. Anh Thắng chỉ nói được câu:

- Oanh đâu rồi.

- Anh Thắng ơi…

Mình chỉ gọi được câu như vậy rồi cũng nằm gục xuống, không biết gì nữa. Khi tỉnh dậy, mình nghe bác sĩ cho biết, đang nằm điều trị tại trạm phẫu thuật tiền phương. Bác sĩ cho biết, vết thương làm tay phải của mình bị gãy, mất máu trầm trọng. Rất may cho mình là được mổ, cấp cứu kịp thời.

Sau này mình nghe anh em Đại đội 1 kể lại, khi pháo binh Mặt trận bắn phá dữ dội vào cứ điểm, hai lô cốt đầu cầu bị B41 phá hủy thì quân địch chui xuống hầm ngầm cố thủ. Khi Đại đội 1 chiếm lĩnh trận địa thì pháo binh và máy bay địch đến bắn phá ác liệt vào trận địa gây cho Đại đội 1 thương vong rất lớn. Anh Thắng và nhiều đồng chí hy sinh. Sau đó địch ném bom cháy, thi hài tử sĩ cũng bị thiêu hủy. Tiểu đoàn 1 đã điều động Đại đội 2 chi viện và sau đó ta làm chủ cứ điểm đồi Tròn.

Điều trị xong vết thương, mình được ra Bắc và dự thi trúng Đại học y và trở thành bác sĩ, làm việc tại bệnh viện thành phố từ đó đến nay. Mình đã nhiều lần tranh thủ đi tìm gia đình anh Thắng và chị Oanh nhưng quê của hai anh, chị cũng bị bom B52 rải thảm. Gia đình sơ tán ở địa phương khác chưa tìm được. Không hiểu bệnh nhân Oanh hôm nay có phải là chị Oanh, thanh niên xung phong ngày xưa hay không nhỉ?...

Chiều nay, xong công việc, bác sĩ Nam xuống thăm bệnh nhân Oanh. Thấy chị Oanh đang ngồi uống sữa, nói chuyện với con gái, đôi mắt bác sĩ ánh lên niềm vui:

- Chị Oanh hôm nay thế nào. Có đỡ đau chút nào không?

Hương lấy khăn lau mặt cho mẹ. Cháu đứng dậy nhìn bác sĩ, nhanh miệng:

- Cháu chào bác sĩ ạ. Mấy hôm nay mẹ cháu ăn, ngủ được ạ.

Bác sĩ gật đầu ngồi cạnh chị Oanh. Bác sĩ cầm cổ tay bệnh nhân xem mạch. Sau đó bảo bệnh nhân quay lưng ra phía mình. Bác sĩ dùng ống nghe khám phổi. Một lúc sau bác sĩ kiểm tra mi mắt, lưỡi… Bác sĩ ngồi xuống ghế, nhìn bệnh nhân:

- Chị thấy trong người thế nào?

- Thưa bác sĩ, đỡ rồi à. Uống loại thuốc mới nên thấy đỡ đau bác sĩ à.

- Chị ăn ngon không?

- Ngon hơn trước nhiều bác sĩ à - bệnh nhân Oanh gật đầu.

- Thế tốt rồi. Bây giờ chú ý uống thuốc đúng giờ theo chỉ dẫn của bác sĩ. Tối cố gắng ngủ đủ giấc. Ăn khỏe vào nhé.

Thấy bệnh nhân Oanh tỉnh táo, nhanh nhẹn hơn, bác sĩ nhìn bệnh nhân rồi nhìn sang con gái:

- Bây giờ chị Oanh cho tôi hỏi nhé. Trước đây, chị có tham gia thanh niên xung phong không nhỉ?

- Có tham gia một thời gian trong chiến trường bác sĩ à.

Bác sĩ nhìn bệnh nhân Oanh, gật đầu. Thế là người mình cần tìm chính đây rồi. Nhưng phải hỏi cụ thể hơn:

- Hồi ở chiến trường, chị Oanh có quen anh Thắng, bộ đội không?

Nghe đến đây, tự nhiên nước mắt chị Oanh chảy dài trên gò má. Chị Oanh ôm mặt khóc nghẹn ngào. Cháu Hương lấy khăn lau nước mắt cho mẹ. Chị Oanh nhìn bác sĩ:

- Anh Thắng bộ đội chính là ba cái Hương đây bác sĩ à - Chị Oanh nhìn sang Hương - Giấy khai sinh của Hương vẫn ghi tên ba là Thắng. Nhưng lâu nay, không tìm được ba, bác sĩ à.

Chị Oanh nói đến đây, hai mẹ con ôm nhau khóc. Bác sĩ Nam càng nhìn kỹ, càng thấy nét mặt người bệnh nhân trước mặt mình đúng là chị Oanh năm xưa rồi. Thương cho mẹ con chị Oanh, đến bây giờ vẫn chưa tìm được anh Thắng. Chiến tranh thật tàn khốc. Bác sĩ nhìn chị Oanh:

- Khi chị Oanh ra Bắc có đến nhà anh Thắng không?

- Đơn vị hành quân ra Bắc củng cố, tôi được xuất ngũ vì có bầu. Sau đó tôi đến nhà anh Thắng theo địa chỉ. Nhưng gia đình anh ấy bị bom B52 không còn ai. Tôi có sang nhà chú Nam, đồng đội của anh Thắng nhưng cả xóm nhà chú Nam cũng bị máy bay ném bom, đi sơ tán, không tìm được - nói đến đây, chị Oanh đưa tay gạt nước mắt - Sau khi sinh cháu Hương, hai mẹ con nhờ bạn bè lên đây bán hàng nước, kiếm sống. Hai mẹ con mất rất nhiều công sức nhờ người tìm hài cốt anh Thắng nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được.

- Chị có nhớ đặc điểm chú Nam không?

Chị Oanh lắc đầu:

- Mấy chục năm rồi, giờ gặp cũng không nhận ra được nữa.

Bác sĩ nhìn sang Hương:

- Cháu Hương bây giờ làm gì?

- Dạ. Cháu học xong lớp điều dưỡng, nhưng chưa xin được việc làm nên ở nhà phụ mẹ cháu bán nước trà à.

Chờ cho cháu Hương nói hết câu, bác sĩ Nam, gật đầu:

- Chị Oanh ơi. Em là Nam, lính anh Thắng ngày xưa đây. Mấy chục năm rồi chị em mới gặp nhau.

Bác sĩ Nam vừa nói đến đây, cả hai mẹ con Oanh cầm tay Nam khóc nghẹn ngào:

- Chú Nam ơi - chị Oanh nhìn Nam - Bao năm xa cách bây giờ mới gặp được. Vậy gia đình chú hiện nay ra sao? Anh Thắng giờ ở đâu chú Nam.

Đôi mắt bác sĩ Nam chợt ứa lệ. Bác sĩ lấy khăn trong túi ra lau mắt. Bác sĩ Nam nhìn hai mẹ con chị Oanh và đổi cách xưng hô:

- Hôm chị hành quân ra Bắc củng cố thì đơn vị em hành quân vào chiến dịch. Đêm hôm đó, anh Thắng chỉ huy đơn vị đánh trận rất ác liệt. Trong trận ấy, anh Thắng đã hy sinh. Còn em bị thương nặng. Hòa bình, em chuyển ngành đi học ngành y và được chuyển về đây công tác. Em có vợ và hai con cũng đã trưởng thành.

Bác sĩ Nam chưa nói hết câu thì Hương cầm tay Nam:

- Thưa chú. Thế ba cháu giờ ở nơi nào hả chú?. Chú ơi. Ba cháu giờ ở nơi nào hả chú?

Nghe cháu Hương hỏi trong nước mắt giàn giụa, bác sĩ Nam cũng không cầm được nước mắt. Anh lấy khăn lau nước mắt, nhìn mẹ con chị Oanh:

- Sau này em tìm hiểu mới biết, khi bố cháu và nhiều đồng đội chiếm được đồn địch thì bị hy sinh. Địch ném bom cháy xuống trận địa. Hài cốt các liệt sĩ bị cháy, không còn nữa, trong đó có bố cháu. Hôm nào chị khỏe, em sẽ đưa chị vào đơn vị xác nhận anh ấy đã hy sinh và làm chế độ cho anh ấy. Em sẽ đưa chị và cháu lên vị trí anh Thắng hy sinh. Đến đó, chị thắp hương cho anh Thắng và lấy ít đất về để trên bàn thờ, thắp hương cho anh ấy. Em cũng đã giúp mấy gia đình đồng đội có người hy sinh trong trận ấy làm như vậy - nói đến đây, bác sĩ Nam nhìn sang Hương - hôm nào mẹ khỏe, cháu về làm bộ hồ sơ và kèm theo bằng đào tạo điều dưỡng đưa chú. Chú sẽ báo với đơn vị chức năng, xem có đợt nào thi tuyển vào làm việc tại bệnh viện thì chú báo để cháu dự thi nhé.

Bác sĩ Nam nói đến đây, chị Oanh xoay người nhìn ra cửa sổ xa xăm. Chị chắp tay, nói với chồng mình trên trời xanh, mây trắng:

- Hôm nay được chú Nam cung cấp những thông tin về anh, những hình ảnh của anh tại chiến trường năm xưa, cách đây hàng chục năm trời, cứ hiện lên. Anh Thắng ơi. Bao nhiêu năm mẹ con em mới biết được chính xác anh đã hy sinh vì Tổ quốc. Mẹ con em vô cùng nhớ thương anh. Kính mong anh sống khôn, thác thiêng, phù hộ độ trì cho mẹ con em được bình an, anh nhé.

Chị Oanh nói đến đây, hai hố mắt chứa đầy nước, đang chảy xuống gò má tóp teo. Hai mẹ con ôm lấy vai bác sĩ Nam khóc nức nở. Đôi mắt bác sĩ Nam cũng nhạt nhòa. Mặc cho gió mùa Đông - Bắc ngoài kia, rít qua khe cửa như cứa vào da thịt, con tim bác sĩ Nam vẫn ấm lên tiếng gọi thổn thức của cháu Hương: ba cháu giờ ở nào hả chú. Ba cháu giờ ở nơi nào hả chú…



Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANH

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANH

Bình luậnNgười đăng: Admin

DI HỌA CỦA CHIẾN TRANHTháng giêng rồi mà trời vẫn rét như cắt. Hai vợ chồng Huy và Ngần tranh thủ ra đồng gieo mạ, chuẩn bị cấy vụ chiêm. Nhận vài sào ruộng khoán mà... Xem thêm

ĐỒNG ĐỘI

ĐỒNG ĐỘI

Bình luậnNgười đăng: Admin

ĐỒNG ĐỘIBóng tối từ từ bao phủ khu rừng. Cơn mưa rừng ập đến làm cho bầu trời càng tối nhanh hơn. Mấy anh lính quàng áo mưa ngồi dựa vào nhau trước hầm đại đội.... Xem thêm

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNH

Bình luậnNgười đăng: Admin

MÃI LÀ NGƯỜI LÍNHĐêm nay, khẩu đội cối 82 do Tâm chỉ huy được lệnh hành quân phối hợp với đại đội bộ binh tiêu diệt đại đội Mỹ tại cứ điểm đồi Cháy. Trời đầy... Xem thêm

NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.

NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.

Bình luậnNgười đăng: Admin

                NHÀ VĂN CỦA CÔNG LÝ VÀ NHÂN NGHĨA.                                         ... Xem thêm

VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG nghĩ về sự phối hợp giữa các ngành tư pháp trong đấu tranh phòng chống tội phạm

VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG nghĩ về sự phối hợp giữa các ngành tư pháp trong đấu tranh phòng chống tội phạm

Bình luậnNgười đăng: Admin

VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG nghĩ về sự phối hợp giữa các ngành tư pháp trong đấu tranh phòng chống tội phạm                      TS.Lê Doãn Hợp Nguyên: UVTW... Xem thêm