Chương 14 BỨC THƯ TÌNH OAN NGHIỆT

5 tháng trước - Bởi Admin
Bình luận - 4.369 lượt xem

Chương 14

 

BỨC THƯ TÌNH OAN NGHIỆT


 

 

 

 

 

 

 

 

 

V

ào khoảng thời gian những năm đầu của thập kỷ 2000, báo chí đưa tin về vụ án giết người tại tỉnh Bình Thuận

(gọi tắt là vụ án vườn điều). Theo đó, vụ án đã được Tòa án nhân dân tỉnh Bình Thuận tuyên án đối với 10 người trong gia đình bà Lâm về tội giết người. Nhưng sau đó, Bản án phúc thẩm số 404/ HSPT ngày 05 tháng 4 năm 2002 của Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh xử hủy án sơ thẩm để điều tra xét xử lại theo thủ tục chung. Tiếp đó, ngày 06 tháng 8 năm 2004, Bản án sơ thẩm (lần hai) số 122/HSST của Tòa án nhân dân tỉnh Bình Thuận tuyên phạt các bị cáo về phạm các tội giết người, che giấu tội phạm nhưng có giảm so với sơ thẩm lần 1.

Đọc những bài trên các báo lúc đó, tôi thấy đây là vụ án không quả tang, bắt giam theo biện pháp truy xét. Các ý kiến giữa những người bào chữa và cơ quan truy tố cũng rất khác nhau. Luật sư cho rằng không có căn cứ buộc tội và kiến nghị xử lý hình sự đối với người tiến hành tố tụng. Trong lúc đó, cơ quan tố tụng (Bình Thuận) yêu cầu xử lý Luật sư… Nhiều tờ báo đưa tin vụ án nhưng có bình luận khác nhau. Từ kinh nghiệm thực tiễn, tôi có linh cảm đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng nhưng cũng rất phức tạp về quan điểm đánh giá chứng cứ. Rất có thể sắp tới, phiên tòa phúc thẩm lần hai sẽ tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra lại. Và như vậy, sẽ diễn ra phiên tòa sơ thẩm lần ba... Trong trường hợp phiên tòa phúc thẩm tuyên y án sơ thẩm thì sẽ tiếp tục giai đoạn giám đốc hoặc tái thẩm.


Nghĩa là, mười người của một gia đình sẽ tiếp tục trong vòng quay tố tụng… Nghĩ vậy, tôi cầm máy gọi anh Nguyễn Quốc Công, Vụ trưởng và anh Nguyễn Thanh Hạo, Phó Vụ trưởng, Vụ kiểm sát xét xử (Vụ 3) xuống phòng tôi trao đổi. Khi hai anh vào phòng, tôi rót nước mời, tay trái tôi cầm mấy tờ báo chuyển cho hai đồng chí:

- Tôi vừa đọc mấy bài báo nói về vụ án vườn điều tại Bình Thuận. Trong đó quan điểm giữa các cơ quan tố tụng (sơ thẩm và phúc thẩm) và giữa luật sư bào chữa và cơ quan truy tố… rất khác nhau về đánh giá chứng cứ. Hiện nay chuẩn bị xét xử phúc thẩm lần hai. Viện trưởng Hà Mạnh Trí có nhắc tôi chỉ đạo sát sao vụ án này. Đây là giai đoạn thuộc trách nhiệm của chúng ta. Đề nghị các đồng chí phân công người vào Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm nghiên cứu, đề xuất giải quyết chính xác. Tôi cũng vừa nhận được điện của đồng chí Đinh Thế Trạc, Viện trưởng Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm đăng ký báo cáo Uỷ ban kiểm sát về vụ án này trước khi xét xử phúc thẩm lần hai Để chuẩn bị cho cuộc họp Uỷ ban Kiểm sát, đề nghị Vụ kiểm sát xét xử (Vụ 3) chuẩn bị báo cáo vụ án trên đây với các nội dung:

Thứ nhất. Phân công người vào Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm đọc kỹ hồ sơ vụ án. Trong đó chú ý hệ thống các chứng cứ buộc tội và gỡ tội đối với từng bị cáo.

Thứ hai. Đọc kỹ các ý kiến trên báo chí phản ảnh về quá trình điều tra, truy tố và xét xử vụ án này.

Thứ ba. Gặp gỡ các Luật sư để nắm những ý kiến của họ về vụ án, nhất là lý do đề nghị khởi tố người tiến hành tố tụng về tội làm sai lệch hồ sơ vụ án.

Thứ tư. Quan điểm của Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh về vụ án này.


Thứ năm. Quan điểm đề xuất của Vụ kiểm sát xét xử (Vụ 3) về hướng giải quyết vụ án này.

Nghe tôi nêu năm nội dung như vậy, hai đồng chí gật đầu.

Đồng chí Công xoay người sang đồng chí Hạo:

Đề nghị đồng chí Hạo thực hiện nhiệm vụ này nhé. Đồng chí Hạo, nhoẻn cười:

Tôi nhất trí nhưng vì năm công việc trên đây với khối lượng rất nhiều nên tôi đề nghị cử thêm nữ Kiểm sát viên Kim Oanh theo dõi địa bàn cùng tham gia. Thời gian nào thì phải báo cáo lãnh đạo Viện để anh em chuẩn bị? Tôi nhìn đồng chí Hạo, gật đầu:

Theo ý kiến đồng chí Viện trưởng, dự kiến cuối tháng 11 năm 2004, Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh sẽ báo cáo xin ý kiến Uỷ ban Kiểm sát. Cho nên Vụ 3 cố gắng báo cáo lãnh đạo Viện vào khoảng từ 20 đến 23 tháng 11 - Tôi nói xong thì chuyển đồng chí Hạo các bài báo và nói tiếp: – Các bài báo này tôi đã xem và có đánh dấu những nội dung cần chú ý. Thời gian không còn nhiều, mong các đồng chí khẩn trương nhé!

Hai đồng chí ra khỏi phòng, tôi khép cửa nghĩ, đoàn công tác do đồng chí Hạo phụ trách là yên tâm. Vì đồng chí Hạo là cán bộ có năng lực, trách nhiệm và tư duy rất mạch lạc. Đồng chí Kim Oanh là nữ Kiểm sát viên cũng rất sắc sảo nên rất yên tâm khi giao các đồng chí nhiệm vụ này. Tuy nhiên, đây là vụ án mà giữa các cấp tố tụng có những đánh giá rất khác nhau về thu thập và đánh giá chứng cứ, nên chắc chắn sẽ phức tạp rất nhiều. Kể từ hôm đó, những thông tin về vụ án vườn điều luôn được tôi chú ý ưu tiên cập nhật. Tôi đang miên man suy nghĩ vụ án vườn điều thì đồng chí Viện trưởng Hà Mạnh Trí vào phòng. Tôi rót nước mời Viện trưởng. Mùi chè Thái thơm ngậy tỏa hương ngan ngát, căn phòng như ấm lên trong những ngày rét cuối năm. Viện trưởng nhấp ngụm nước, nhìn tôi:


Văn phòng đã xây dựng lịch, cuối tháng 11 này, Uỷ ban Kiểm sát sẽ họp cho ý kiến về vụ án vườn điều. Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh sẽ báo cáo. Anh chỉ đạo Vụ 3, nghiên cứu kỹ vụ án này và báo cáo cụ thể nhé. Tôi nhìn Viện trưởng, thấy nét mặt không vui lắm, có lẽ một phần, mấy hôm nay báo chí đăng tải nhiều thông tin phức tạp về vụ án này. Tôi nhìn Viện trưởng:

Báo cáo Viện trưởng. Tôi vừa họp với Vụ 3 về vụ án này. Ngày mai, đồng chí Nguyễn Thanh Hạo, Phó Vụ trưởng Vụ 3 và nữ Kiểm sát viên Kim Oanh sẽ vào Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh để trực tiếp nghiên cứu hồ sơ, gặp gỡ một số người tiến hành tố tụng và một số luật sư… để có cách nhìn toàn diện vụ án này. Tôi mới xem trên các thông tin đại chúng thì thấy đây là vụ án nghiêm trọng và phức tạp. Mặc dù cấp sơ thẩm hai lần tuyên các bị cáo phạm tội như kết luận điều tra nhưng Tòa phúc thẩm đã hủy án để điều tra lại theo chín yêu cầu. Hiện nay, phiên tòa sơ thẩm lần hai đã tuyên các bị cáo có tội nhưng dư luận chưa đồng tình, chưa tâm phục khẩu phục. Trong lúc đó, giữa các cơ quan tố tụng địa phương và các cơ quan tố tụng Trung ương (Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm và Tòa án phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh) chưa thống nhất quan điểm. Giữa Luật sư và các cơ quan tố tụng địa phương có nhiều ý kiến bất đồng về chứng cứ vụ án!... Viện trưởng Hà Mạnh Trí gật đầu. Ông nhìn ra cửa sổ, như đang suy nghĩ gì đó. Đoạn ông quay lại, nói:

Bây giờ nếu xét xử phúc thẩm lần hai mà Tòa tuyên hủy án để điều tra, xét xử lại như các lần trước đây thì giải quyết thế nào? Tôi rót nước mời Viện trưởng. Chờ Viện trưởng nhấp ngụm nước, tôi nhìn Viện trưởng, đáp:


Báo cáo Viện trưởng. Đây là nội dung mà mấy hôm rồi tôi rất suy nghĩ. Hiện nay, Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm cũng có hai quan điểm. Quan điểm thứ nhất là có căn cứ buộc tội, đề nghị y án sơ thẩm. Trong trường hợp này, nếu Tòa phúc thẩm tuyên y án sơ thẩm thì chắc chắn sẽ có khiếu nại quyết liệt, báo chí sẽ tiếp tục vào cuộc, lúc đó rất dễ diễn ra thủ tục giám đốc hoặc tái thẩm! Nhấp ngụm nước lấy giọng, tôi tiếp:

Quan điểm thứ hai là chứng cứ yếu, đề nghị hủy án điều tra, xét xử lại. Trong trường hợp này các cơ quan tố tụng Bình Thuận chắc chắn sẽ giữ quan điểm như hai lần xét xử sơ thẩm trước đây. Như vậy, vòng quay tố tụng của vụ án sẽ lặp lại. Thân phận mười bị cáo tiếp tục bị tạm giam. Theo tôi, cả hai phương án trên đây là không khả thi. Chúng ta nên suy nghĩ sâu hơn để tìm phương án khác, có lợi nhất nhưng vẫn giữ được nguyên tắc tố tụng!… Tôi đang say sưa trình bày thì Viện trưởng cắt ngang:

Nguyên tắc tố tụng cũng không thể thoát ly quy định xét xử hai cấp. Vậy đồng chí có thể nói cụ thể hơn không? Tôi rót nước mời Viện trưởng, nhoẻn cười:

Báo cáo Viện trưởng. Tôi mới nghĩ ra phương án sau đây, nhưng không hiểu có phù hợp với suy nghĩ của Viện trưởng không? Đó là, nếu xét xử phúc thẩm lần 2 này mà Tòa tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại thì không giao hồ sơ cho cho cơ quan tư pháp Bình Thuận nữa!… Tôi nói đến đây thì Viện trưởng khoát tay, đứng dậy, lắc đầu đi xung quang căn phòng:

Không được. Không được. Không giao hồ sơ cho cấp sơ thẩm thì giao cho ai? Tôi nhìn Viện trưởng:

Viện trưởng nghe tôi trình bày tiếp nhé. Trong trường hợp này, tôi đề xuất với Viện trưởng là giao hồ sơ cho Viện kiểm sát tối


cao và Bộ Công an điều tra lại từ đầu. Viện trưởng nghe tôi nói đến đây, liền ngồi xuống nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ:

Phương án của đồng chí khá hay. Trước đây, trong vụ án tại 15 ngõ Yên Thế, Hà Nội, Viện trưởng Hoàng Quốc Việt đã chỉ đạo áp dụng phương án này, nghĩa là giao cho Viện kiểm sát tối cao thực hiện. Tuy nhiên, bây giờ thực hiện phương án này cũng không phải dễ. Phải có sự bàn bạc thống nhất cao trong nội bộ Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an! Nghe Viện trưởng nói, tôi suy nghĩ, Viện trưởng rất tế nhị. Dù Viện trưởng có toàn quyền quyết định theo quy định của pháp luật nhưng để thực hiện được phương án trên đây cần có bàn bạc thống nhất. Gần đây, khi giải quyết công việc quan trọng và phức tạp, Viện trưởng Hà Mạnh Trí thường gặp gỡ các đồng chí Phó Viện trưởng trước để tham vấn. Sau đó đưa ra bàn tập thể sẽ tạo sự thống nhất cao. Nghĩ vậy, tôi gật đầu nhìn Viện trưởng bày tỏ sự nhất tri:

Làm như vậy sẽ vất vả hơn nhưng đó là phương án tốt nhất.

Viện trưởng Hà Mạnh Trí nói ngay:

Việc này trước mắt tạm như vậy đã nhé. Bây giờ, đồng chí chỉ đạo Vụ 3 nghiên cứu, xác minh và nghe kỹ vụ án này. Sau đó họp Uỷ ban Kiểm sát sẽ nghe và cho ý kiến. Trong cuộc họp Uỷ ban Kiểm sát sắp tới, đồng chí đề xuất phương án giải quyết như anh em mình bàn nhé. Viện trưởng đang nói thì Thư ký sang báo cáo có khách.

Viện trưởng ra khỏi phòng, tôi miên man suy nghĩ: Nếu trong cuộc họp Uỷ ban Kiểm sát sắp tới không nhất trí với phương án mình đề xuất với Viện trưởng thì sẽ ra sao? Các cơ quan pháp luật Trung ương không đồng thuận thì giải quyết thế nào? Và lúc đó chắc chắn đưa đến hậu quả, chín người (một người đã chết vì bệnh hiểm nghèo) trong gia đình bà Lâm lại phải tiếp tục bị giam và không có cách nào giải quyết dứt điểm!


Sau đó không lâu, đồng chí Hạo gọi điện báo cáo kết quả công tác tại Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm và đăng ký sáng ngày 22 tháng 11 năm 2004, Vụ 3 xin báo cáo vụ án vườn điều. Tôi rất mừng là đoàn công tác của đồng chí Hạo đã hoàn thành nhiệm vụ được giao. Tôi cũng trả lời với đồng chí Hạo là trước khi báo cáo lãnh đạo Viện, tập thể lãnh đạo Vụ 3 cần thảo luận kỹ và có giải pháp xử lý thuyết phục.

Có mặt tại phòng tôi lúc này có mặt các đồng chí lãnh đạo Vụ 3 và các đồng chí trong đoàn đi công tác về. Nhìn nét mặt đồng chí nào cũng rạng rỡ, tôi cảm thấy yên lòng. Chờ mọi người ngồi vào bàn, tôi có đôi lời:

Trước hết rất hoan nghênh đoàn công tác của Vụ 3 đã khẩn trương hoàn thành những công việc do lãnh đạo Viện giao. Còn về chất lượng thì nhìn nét mặt đồng chí nào cũng tươi thế này chắc là kết quả tốt. Đề nghị các đồng chí báo cáo tóm tắt nội dung vụ án và tập trung làm rõ những nội dung trước đây chúng ta đã bàn. Đồng chí Hạo đưa tôi tập báo cáo dày cộp, nhìn tôi:

Xin phép cho ngồi báo cáo. Đoàn công tác của Vụ 3 vào Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh đọc hồ sơ, trao đổi với lãnh đạo, Kiểm sát viên, gặp gỡ một số luật sư, nghiên cứu dư luận báo chi, hôm nay xin báo cáo như sau:

Vụ án xảy ra từ giữa năm 1993 nhưng sau đó tạm đình chỉ điều tra vì không tìm được thủ phạm. Năm năm sau, Huỳnh Văn Nén, ở Bình Thuận (bị bắt trong vụ án giết bà Lê Thị Bông) khai về thủ phạm giết bà Dương Thị Mỹ là bà Nguyễn Thị Lâm cùng mười người trong gia đình thực hiện. Từ lời khai của Nén, tháng 12 năm 1998, Cơ quan điều tra đã phục hồi điều tra vụ án giết bà Mỹ. Qúa trình điều tra xác định: Đầu năm 1993, Sáng có quan hệ tình ái với Dương Thị Mỹ. 9 giờ sáng ngày 18 tháng 5 năm 1993, Nhung (vợ


Sáng) giặt quần cho chồng thì phát hiện trong túi quần có lá thư với nội dung “Mỹ muốn gặp Sáng vào 1 giờ đêm nay tại vườn đào ông Hai Hoàng”. Sau đó, Nhung đã tổ chức cho Lâm, Nhung, Cẩm, Sơn, Tiền, Tiến, An, Vân và Nén đi đánh ghen. Đêm ngày 18 tháng 5 năm 1993, Lâm mang dao bầu, Nén mang dao Thái Lan, Nhung mang kéo, những người còn lại mang gậy đi ra vườn điều đánh ghen. Hậu quả là Mỹ bị chém chết tại vườn điều.

Những chứng cứ buộc tội:

Lời khai của Huỳnh Văn Nén

Vụ án có ba bị cáo nhận tội, bảy bị cáo không nhận tội. Ba bị cáo nhận tội là Nén, Lâm và Vân. Nén có 25 lời khai, 1 bản đối chất với bà Lâm và 5 bản tự khai. Lời khai nhận tội của Nén thể hiện: Là người sửa nhà cho vợ chồng Nhung và Sáng cho nên thấy nhiều lần bà Mỹ đến nói chuyện to nhỏ với anh Sáng. Ngày 18 tháng 5 năm 1993, Nén thấy chị Nhung giặt quần cho anh Sáng sau giếng nước. Một lúc sau chị Nhung phát hiện trong túi quần anh Sáng có một lá thư viết tay trên tờ giấy học sinh với nội dung: “Mỹ cần gặp anh Sáng lúc 1 giờ đêm nay tại vườn điều nhà ông Hai Hoàng”. Sau đó, chị Nhung gọi mẹ (bà Lâm), vợ tôi (Cẩm), em vợ (Tiến) và tôi có mặt tại nhà Nhung để nghe Nhung đọc thư cho mọi người nghe. Đọc xong thư, chị Nhung nói: “Tối nay phải đánh con Mỹ một trận”. Sau đó chị Nhung hẹn mọi người 12 giờ đêm tập trung tại vườn điều ông Hai Hoàng.

Nén khai mười người đi đánh ghen, có cả Nén. Còn việc đánh bà Mỹ như thế nào thì, có bản cung Nén khai hành vi của từng người: Bà Lâm dùng dao chém, còn mọi người dùng gậy đánh. Khoảng năm phút thì bà Mỹ gục xuống. Vân và An dùng chiếu và sọt đậy lên. Bà Lâm chém mạnh nên tóc Mỹ bị đứt ra, rơi tại hiện trường. Nhưng có bản cung Nén khai không biết ai chém, đánh bà Mỹ.


Về cướp tài sản thì Nén khai nghe mẹ vợ (bà Lâm) nói do Tiến lột nhẫn và hoa tai. Về hung khí gây án là con dao phay và dao Thái Lan, Nén khai sau khi gây án xong, Nén và Tiến đưa đi chôn sau nhà.

Tại phiên tòa sơ thẩm lần thứ nhất (ngày 05 tháng 4 năm 2002), Nén vẫn xác định có bức thư của bà Mỹ gửi cho Sáng và việc đi đánh ghen bà Mỹ có tất cả mười người: Lâm, Nhung, Sơn, Tiền, Tiến, Vân, An, Cẩm và Nén. Còn chém là do bà Lâm, những người khác đánh bằng gậy, còn Nén có cầm dao Thái Lan đi. Không có ai hướng dẫn khai…

Tại phiên tòa phúc thẩm lần thứ nhất, Nén phản cung và cho rằng, sở dĩ khai nhận tại sơ thẩm là do bị ép cung.

Sau khi Tòa phúc thẩm tuyên hủy án sơ thẩm, yêu cầu điều tra chín nội dung. Quá trình điều tra, Nén khai sở dĩ tại phiên tòa phúc thẩm phản cung vì do gia đình vợ đe dọa tôi. Và lần này, Nén khai nhận tội như tại sơ thẩm.

Tại phiên tòa sơ thẩm lần hai (27 tháng 7 năm 2004) Nén không nhận tội. Nguyên nhân nhận tội trong những lời khai trước đây là do bức cung.

Lời khai Nguyễn Thị Lâm

Bà Lâm có tám bản cung và hai bản tự khai nhận tội. Mười một bản khai không nhận tội. Nhưng lời khai nhận tội của bị can Lâm có nhiều mâu thuẫn. Có bản cung Lâm khai do Sinh chém, Nén đâm bằng dao, có lúc khai do Tiền chém, Nhung cắt tóc. Sau đó lại khai do Lâm chém vào mặt bà Mỹ. Về cướp tài sản thì có lúc Lâm khai do Nén cướp nhưng có lúc lại khai do Tiến cướp.

Biên bản đối chất giữa Nén và Lâm

Lâm khai Nén cầm dao Thái Lan. Tôi cầm dao phay chém bà Mỹ. Sau khi gây án, Nén đưa dao đi chôn. Về dao Thái Lan thì Nén


khai không thấy ai cầm dao Thái Lan. Còn người chém bà Mỹ là bà Lâm.

Lời khai của Trần Thanh Vân.

Vân có mười lời khai trong đó có ba lời khai nhận tội, ba bản tự khai nhận tội. Vân khai bà Lâm dùng dao chém bà Mỹ. Mẹ tôi là (Nhung) cầm kéo hớt tóc…

Tại phiên tòa sơ thẩm, Vân khai do bị ép cung nên nhận tội.

Một số lá thư thông cung

Lá thư bà Lâm viết gửi Sáng (do phạm nhân Nguyễn Thị Kim Lan viết hộ) với nội dung: Chuyện gia đình má đã khai hết rồi. Bây giờ má tính đổ thừa cho một đứa chịu, chứ không nó bắt hết gia đình mình. Má đổ cho Sinh và Nén về việc giết bà Mỹ.

Thư Vân gửi cho Tiền (Vân nhờ Huỳnh Quang Sáng viết). Cậu ơi khai những gì cho con biết. Công an bắt con phải nhận tội. Gia đình mình bị oan, sao ép phải nhận tội…

Thư của Nén gửi cho Trần Văn Sáng: Vụ bà Mỹ, em mong anh nói với gia đình hãy đầu thú.

Như vậy, đây là những lá thư do các phạm nhân viết cho nhau để thông cung. Có ý kiến cho rằng, người viết hộ những bức thư này là cơ sở của cán bộ điều tra.

Biên bản thu giữ tang vật

Nén có lời khai nơi chôn dao và dẫn cán bộ Công án về tận nơi chôn dao để tìm kiểm. Cơ quan điều tra đã thu được con dao sắt, đã rỉ vỡ thành bốn miếng.

Hành vi bức cung nhục hình

Các bị cáo Nén, Lâm và Vân đều khai nhận tội là do Điều tra viên bức cung, mớm cung. Qua nghiên cứu thấy nhiều bản cung có


các Điều tra viên và Kiểm sát viên, thậm chí có cả luật sư tham gia… Các bản cung đều có chữ ký của bị cáo. Chưa có tài liệu nào khẳng định có bức cung nhục hình.

Những chứng cứ gỡ tội

Những lời khai nhận tôi của Nén, Lâm thì lại mâu thuẫn với nhau. Lúc đầu Nén khai có chứng kiến việc Nhung giặt quần cho Sáng thì phát hiện bức thư trong túi quần. Sau khi Tòa phúc thẩm tuyên hủy án sơ thẩm điều tra lại thì Nén khai Nhung phát hiện thư lúc nào không biết.

Nén khai nạn nhân là bà Mỹ nằm ngửa nhưng khám nghiệm hiện trường lại ghi nạn nhân nằm nghiêng. Về nhận dạng: Cơ quan điều tra không tiến hành nhận dạng, không lấy vân tay. Không tổ chức cho chồng, con nạn nhân nhận dạng

Bức thư tình là quan trọng nhất nhưng không thu được mà do Nén, Lâm và Vân khai. Trong lúc đó bà Mỹ không biết chữ? Quá trình xác minh thì phát hiện chị Trần Thị Kim Yến viết hộ: “1 giờ đêm nay, anh đến vườn đào ông Hai Hoàng, em cần gặp có chuyện gấp”. Nhưng bà Yến cũng khai không thống nhất về nội dung bức thư. Một câu hỏi đặt ra là: 1 giờ đêm nay là đêm nào? Trong lúc Sáng không cầm lá thư mà sao biết đêm nay…

Trong lúc đó Sáng khai không có quan hệ tình cảm với bà Mỹ, còn Nhung khai quan hệ tình cảm giữa Mỹ và Sáng như thế nào thì Nhung không biết. Về bức thư thì Sáng và Nhung cũng khai không thống nhất và cuối cùng cho rằng do Nén khai. Chứng cứ buộc tội chủ yếu dựa vào lời khai của Nén, Lâm và Vân. Tuy nhiên lời khai của các bị cáo trên đây mâu thuẫn với bản thân và mâu thuẫn với các bị cáo khác. Ví dụ: Có lúc Nén khai buổi sáng đến nhà Nhung và nghe chị Nhung đọc to nội dung bức thư cho mọi người nghe nhưng


có lúc lại khai có buổi tối đến nhà Nhung thấy Nhung đọc bức thư cho mọi người nghe…

Về tang vật gồm dao phay, dao Thái Lan, kéo, gậy thì không thu được. Còn dao phay Nén khai có chuôi gỗ, lưỡi dao dài 25 cm, mũi dao bầu hơi nhọn, bề rộng lưỡi dao rộng 7-8 cm… được gói trong giấy xi măng. Còn biên bản thu giữ ghi kim loại hình dao phay, sống dao 28 cm, lưỡi dao 23 cm. Như vậy dao phay mà Nén khai không phù hợp với hình dao phay đã thu. Mặt khác, dao có cán gỗ và mảnh giấy xi măng khi chôn nhưng biên bản không thể hiện. Đồng thời khi thu giữ miếng sắt cũng không có chữ ký của Nén.

Khi khám nghiệm hiện trường mở rộng, biên bản ghi không phát hiện dấu vết gì nhưng tại biên bản thu giữ tang vật (sau một ngày Mỹ chết) tại vườn điều thì phát hiện một con dao tại hiện trường, cách vị trí bà Mỹ bị giết 6m. Con dao dựa không có cán, kích thước dài 35cm, phần mũi cong, sống mũi bị đập toe ra. Vết thương trên mặt bà Mỹ lại có hình cong phù hợp với con dao tại hiện trường.

Biên bản khám nghiệm tử thi ghi: “Thái dương phải có vết thương rách da hình cung 7 x 1,5cm hướng cung quay xuống và tóc bị đứt theo hình cung này”. Như vậy, tóc bà Mỹ bị đứt là do chém chứ không phải do Nhung cắt như Nén, Vân và Lâm khai. Mặt khác, vết thương trên đầu bà Mỹ là hình cung, không phù hợp với dao phay Nén đã khai mà phù hợp với con dao quắm thu tại hiện trường sau một ngày.

Những vi phạm trong quá trình điều tra:

Nguyễn Thị Lâm bị khởi tố ngày 2 tháng 12 năm 1998 nhưng trước đó ngày 6 tháng 01 năm 1998, biên bản lấy lời khai ghi Lâm là


bị can; Lời khai của các bị can mâu thuẫn nhưng không tổ chức đối chất; Việc quản lý vật chứng không chặt chẽ để mất mát như tóc, chiếc bông tai…Việc phát hiện con dao quắm tại hiện trường (sau một ngày) phù hợp với vết thương nhưng Cơ quan điều tra không thu giữ và làm rõ con dao này.

Về báo chí. Vụ 3 đã nghiên cứu tổng hợp mười ba tờ báo phản ảnh về vụ án. Sau khi vụ án được xét xử sơ thẩm, nhất là phúc thẩm thì dư luận báo chí đưa tin nhiều về vụ án. Trong đó, có tờ báo thì đồng tình, có tờ báo thì phản đối, có báo thì bình luận không đúng với thực tế.

Về ý kiến luật sư: Vụ 2 đã trực tiếp gặp ba luật sư Trần Vũ Hải và Phạm Hồng Hải. Các luật sư cho rằng, các bị cáo bị bức cung, nhục hình, tạo chứng cứ giả, vi phạm tố tụng nghiêm trọng, làm sai lệch hồ sơ vụ án...

Quan điểm của Vụ 3:

Về chứng cứ buộc tội: Căn cứ lời khai của Nén, Vân, Lâm mặc dù có mâu thuẫn nhưng có sự kiện: Có việc tổ chức đi đánh ghen, có sự kiện bà Mỹ chết, mô tả được hành vi của từng người tương đối phù hợp với thương tích của nạn nhân, có việc Nén vẽ sơ đồ nơi chôn dao sau khi phạm tội. Cơ quan điều tra đã đào và thu được vật là sắt, có hình dáng là dao phay.

Về chứng cứ gỡ tội: Trong quá trình điều tra có những thiếu sót nên có ý kiến vẫn còn phân vân có phải tử thi là bà Mỹ không? Sáng và Mỹ có quan hệ bất chính hay không? Vấn đề này chưa được làm rõ, động cơ là thư tình nhưng không thu được. Bởi vậy, động cơ phạm tội chưa rõ ràng.

Trong quá trình điều tra không có biểu hiện bức cung như các bị cáo khiếu nại vì có nhiều người cùng tham gia hỏi.


Do vậy, mặc dù chứng cứ kết tội có yếu nhưng không thể điều tra làm thêm gì được nữa vì vụ án xảy ra đã quá lâu. Với các chứng cứ, tài liệu có trong hồ sơ vụ án thấy việc điều tra, truy tố và xét xử các bị cáo là có căn cứ, đề nghị phúc thẩm y án sơ thẩm.

Sau khi Vụ 3 báo cáo, tôi thấy quan điểm giữa Vụ 3 và Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm 3 tương đối thống nhất. Nếu như vậy, vụ án sẽ kéo dài chưa biết lúc nào chấm dứt. Từ suy nghĩ trên, tôi nhìn mọi người:

- Trước hết hoan nghênh Vụ 3 đã hoàn thành khối lượng công việc trong thời gian rất gấp. Về quan điểm của Vụ 3 và Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tương đối thống nhất: Mặc dù còn một số thiếu sót về thu thập và đánh giá chứng cứ nhưng án sơ thẩm tuyên các bị cáo về tội phạm và hình phạt là không oan nên đề nghị phúc thẩm sắp tới tuyên y án sơ thẩm. Qua nghiên cứu các nguồn thông tin và hôm nay nghe Vụ 3 báo cáo, tôi thấy còn nhiều băn khoăn:

Về chứng cứ: Vụ án này chủ yếu dựa vào ba lời khai của các bị cáo Nén, Lâm và Vân. Tuy nhiên, lời khai nhận tội của từng bị cáo cũng mâu thuẫn với bản thân và mâu thuẫn với hiện trường, hung khí gây án. Các bị cáo lúc đầu không nhận, sau nhận tội và trong mỗi lần xét xử thì lúc nhận lúc không, lúc khai thế này, lúc khai thế khác. Lời khai của các bị cáo cũng mâu thuẫn với nhau như: Về bức thư tình Mỹ gửi Sáng; về hành vi giết chị Mỹ; về hung khí; về hiện trường; về tang vật… Trong lúc đó công tác điều tra không thu được bất cứ tài liệu, chứng cứ vật chất nào để chứng minh như: Hung khí gây án (dao, gậy); lá thư không có; một số vật chứng lại để mất như tóc, dao (thu về sau), nữ trang; vết thương (trên mặt bà Mỹ) không phù hợp với dao mà Nén và Lâm khai. Đó là chưa nói đến những vi phạm trong điều tra, thu thập chứng cứ: Để mất tang vật (tóc, nữ trang, dép), các bị can thông cung với nhau; biên bản thu giữ vật


chứng không được lập theo đúng quy định (như thu dao mà không có chữ kỹ của Nén)…

Hiện nay các bị cáo vẫn kêu oan, dư luận báo chí, luật sư không đồng tình với bản án sơ thẩm. Thậm chí Luật sư đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự cán bộ điều tra về hành vi làm sai lệch hồ sơ vụ án…Vì vậy, quan điểm của Vụ 3 là đủ căn cứ đề nghị y án sơ thẩm thì tôi không yên tâm. Tôi nhìn mọi người, nhấp ngụm nước, lấy giọng:

Tôi hỏi các đồng chí, nếu tại phiên tòa phúc thẩm sắp tới, Tòa quyết định y án thì chắc chắn vụ án này sẽ bị khiếu nại, báo chí lên tiếng. Như vậy không tránh khỏi việc giám sát, kiểm tra của cấp trên. Do vậy, đề nghị các đồng tiếp tục nghiên cứu, lựa chọn giải pháp phù hợp. Tôi nói đến đây thì đồng chí Hạo xin phát biểu tiếp:

Qua thảo luận, tập thể Vụ 3 thống nhất có căn cứ đề nghị tuyên y án sơ thẩm như vừa báo cáo trên đây. Tuy nhiên, khi thảo luận, riêng cá nhân tôi cho rằng, vì vụ án này chứng cứ rất yếu nên tôi đề nghị tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra lại. Ý kiến này chỉ là thiểu số cá nhân tôi. Hôm nay tôi xin báo cáo lãnh đạo Viện về ý kiến này. Nghe đồng chí Hạo phát biểu, tôi nghĩ, đây là ý kiến thiểu số nhưng rất đáng suy ngẫm:

- Về ý kiến đồng chí Hạo nêu, chúng ta cần suy nghĩ thêm. Trong phiên tòa phúc thẩm lần trước, mặc dù Viện đề nghị y án sơ thẩm nhưng Tòa vẫn quyết định hủy án sơ thẩm để điều tra lại. Nếu lần này, Viện đề nghị hủy án như đồng chí Hạo nêu và Tòa tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại thì thủ tục tố tụng tiếp tục như thế nào? Nếu tiếp tục giao vụ án cho cấp sơ thẩm Bình Thuận thực hiện thì rất có khả năng lặp lại như trước đây. Vụ án chưa biết lúc nào chấm dứt tố tụng được. Các bị cáo vẫn tiếp tục bị giam theo vòng quay tố tụng. Tôi nghĩ, dù chọn phương án nào


cũng luôn nghĩ các bị cáo tạm giam đến bao giờ và nếu cuối cùng họ được tuyên không tội thì trách nhiệm chúng ta sẽ ra sao? Đồng chí Công nhìn tôi:

Ý kiến của lãnh đạo Viện đặt ra anh em chưa nghĩ tới. Chúng tôi tiếp tục suy nghĩ để báo cáo lãnh đạo Viện. Tôi gật đầu:

Đây là vụ án phức tạp và nghiêm trọng đang đặt lên vai Viện kiểm sát. Cho nên đề nghị các đồng chí tiếp tục suy nghĩ sâu hơn nữa để tham mưu giúp lãnh đạo Viện tìm phương án giải quyết dứt điểm. Tôi gợi một số ý để các đồng chí tiếp tục nghiên cứu. Để giải quyết rốt ráo vụ án này, nếu chỉ ngành Kiểm sát thì không thể giải quyết được mà cần phải có sự đồng tâm hiệp lực của các cơ quan tư pháp Trung ương với tinh thần phải giải quyết chính xác, dứt điểm, không được để kéo dài!...

Sáng hôm sau, tôi đang chuẩn bị lên báo cáo Viện trưởng thì Viện trưởng lại chủ động vào phòng tôi. Tôi biết Viện trưởng cũng đang suy nghĩ rất nhiều về vụ án này. Tôi rót nước mời Viện trưởng. Chờ Viện trưởng nhấp ngụm nước, tôi thong thả:

Báo cáo Viện trưởng. Cả ngày hôm qua, tôi đã nghe Vụ 3 báo cáo vụ án vườn điều ở Bình Thuận. Sáng nay định lên báo cáo Viện trưởng… Tôi đang nói thì Viện trưởng nhìn đồng hồ:

Chốc nữa tôi có việc. Bây giờ ta uống nước và có gì trao đổi nhé. Vụ 3 đi về chắc kết quả tốt chứ? Thấy Viện trưởng đang bận nên tôi chỉ báo cáo đoạn kết luận của tôi với Vụ 3. Nghe xong, Viện trưởng gật đầu và dặn tôi:

Như vậy về cơ bản Vụ 3 và Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm đồng quan điểm là đủ chứng cứ kết tội. Như tôi trao đổi với đồng chí, lần này cấp Trung ương giải quyết thì phải quán triệt tinh thần chính xác, dứt điểm, không được để kéo dài! Tuần tới họp Uỷ ban


Kiểm sát về vụ án này, đồng chí cứ nêu phương án như anh em mình đã bàn nhé!...

Khi Viện trưởng ra khỏi phòng, tôi cảm thấy khoan khoái và thầm cảm ơn Viện trưởng đã ủng hộ phương án của mình đưa ra.

Sáng ngày 27 tháng 11 năm 2004, Uỷ ban Kiểm sát họp dưới sự chủ trì của đồng chí Viện trưởng Hà Mạnh Trí. Hội nghị đã nghe đồng chí Đinh Thế Trạc, Viện trưởng Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh báo cáo. Mặc dù còn một số tồn tại nhưng theo Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm, qua xác minh, bổ sung chứng cứ, khẳng định có đủ căn cứ kết tội các bị cáo và bác đơn chống án. Đại diện Vụ 3 nêu hai quan điểm: Thứ nhất đồng ý với quan điểm của Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm; Thứ hai là đề nghị hủy án điều tra lại. Mặc dù có một số thành viên Uỷ ban Kiểm sát còn băn khoăn về chứng cứ kết tội nhưng cơ bản nhất trí với đề xuất của Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm. Trước khi phát biểu, tôi nhớ lại câu nói Viện trưởng khi vào họp: Đồng chí cần phát biểu ý kiến đề xuất như đã bàn. Tôi tập trung đi sâu phân tích các phương án.

Qua thảo luận, đa số ý kiến cho rằng có đủ căn cứ bác đơn kháng cáo và tuyên các bị cáo phạm tội như án sơ thẩm đã tuyên. Tôi có suy nghĩ, nếu vậy thì chắc chắn báo chí, Luật sư sẽ tiếp tục vào cuộc. Vụ án sẽ phải được kiểm tra, giám sát của cấp trên và rất dễ thực hiện theo trình tự giám đốc hoặc tái thẩm như vừa qua Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã tiến hành giám sát một số vụ án. Mặt khác, trước đây, khi xét xử phúc thẩm, mặc dù Kiểm sát viên đề nghị bác kháng cáo, tuyên y án sơ thẩm, nhưng Hội đồng xét xử vẫn tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra xét xử lại theo chín vấn đề.

Vậy câu hỏi đặt ra, nếu Hội đồng xét xử tuyên hủy án thì sao? Trong trường hợp này, thì thủ tục tố tụng lại tiếp tục từ đầu? Nghĩa


là các bị cáo lại tiếp tục bị tạm giam và chưa biết khi nào vụ án mới giải quyết được. Để thực hiện ý kiến chỉ đạo của đồng chí Viện trưởng đối với vụ án này với tinh thần chính xác, dứt điểm, không được để kéo dài, tôi đề nghị, phiên tòa phúc thẩm sắp tới cần hủy án để điều tra lại theo thủ tục chung. Nhưng không giao hồ sơ cho cơ quan sơ thẩm cấp tỉnh mà giao hồ sơ cho Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an giải quyết. Tôi chưa nói hết câu thì một thành viên Uỷ ban Kiểm sát, là Phó Viện trưởng, đứng dậy lắc đầu:

Tội gì phải ôm rơm nặng bụng. Nếu hủy án cứ để địa phương thực hiện, ta làm nhiệm vụ chỉ đạo mà thôi. Đừng có mà dại ôm của nợ này. Mà thực tế chúng ta chưa làm như thế này bao giờ. Phát biểu xong, đồng chí ấy ngồi xuống nhưng lại được nhiều người gật đầu. Rất may, lúc đó Viện trưởng Hà Mạnh Trí đứng dậy:

Tôi thấy đồng chí Biểu phát biểu chưa hết ý. Đề nghị chúng ta bình tĩnh theo dõi. Đồng chí Biểu tiếp tục:

Về thực tiễn thì chúng ta cũng đã có nhiều vụ án như thế này. Đó là vụ án 15 ngõ Yên Thế, Hà Nội. Đây là quan điểm của đồng chí Viện trưởng Hoàng Quốc Việt được Tòa án nhất trí. Phúc thẩm hủy án không giao cho cấp sơ thẩm Hà Nội mà giao cho Cơ quan điều tra Viện kiểm sát nhân dân tối cao thực hiện. Và kết quả rất tốt. Vụ án N2 Đồng Nai cũng giao cho Cơ quan điều tra Viện kiểm sát điều tra. Kết quả giải quyết đứt điểm. Cho nên, vụ án này, nếu hủy án thì giao cho Viện kiểm sát tối cao và Bộ Công an thực hiện. Tuy nhiên, để thực hiện phương án này, các cơ quan tư pháp Trung ương cần có sự phối hợp chặt chẽ và thống nhất cao. Do vậy tôi đề nghị, Vụ 3 và Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tiếp tục phối hợp nghiên cứu, trao đổi với Tòa hình sự và Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao để tìm ra phương án tối ưu nhất. Lãnh đạo Viện kiểm sát nhân dân tối cao sẽ nghe lại và trao đổi với lãnh đạo Tòa


án nhân dân tối cao và Bộ Công an để bàn bạc cho thống nhất về phương pháp tiến hành. Ví dụ, trong trường hợp Tòa phúc thẩm tuyên hủy để điều tra xét xử lại thì cần giao cho Viện kiểm sát tối cao và Bộ Công an điều tra, xử lý.

Tôi vừa nói đến đây, nhìn phòng họp thấy có người gật đầu ủng hộ. Cũng không ít người lắc đầu, phản đối. Tôi cảm thấy hơi lo, liếc nhìn Viện trưởng thấy ông đang cắm cúi ghi. Không hiểu ông sẽ kết luận như thế nào? Khi hội nghị không còn ai tham gia phát biểu ý kiến nữa, Viện trưởng đứng lên nhìn mọi người:

Trước hết thay mặt lãnh đạo Viện, biểu dương Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm và Vụ 3 trong thời gian qua đã tích cực nghiên cứu, thu thập thêm chứng cứ, để hôm nay có báo cáo đầy đủ về vụ án với Uỷ ban Kiểm sát. Qua thảo luận, đa số ý kiến của Ủy ban Kiểm sát cho rằng đủ căn cứ buộc tội và đề nghị bác kháng cáo mà tuyên các bị cáo có tội. Tôi thấy rằng, trong lúc chứng cứ kết tội vẫn còn nhiều mâu thuẫn, chưa đáng tin cậy. Hồ sơ còn nhiều tồn tại như vậy mà Viện đề nghị bác kháng nghị thì chưa chắc Hội đồng xét xử đã chấp nhận. Lần xét xử phúc thẩm vừa rồi là bài học cho chúng ta cần suy ngẫm. Hơn nữa, theo thông tin tôi nắm được, hiện nay Tòa án nhân dân tối cao cũng đang nghiên cứu hồ sơ vụ án. Do vậy, tôi đề nghị Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm và Vụ 3 tiếp tục nghiên cứu, xác minh để kết luận các vấn đề sau: Nạn nhân có phải là bà Mỹ hay không? Thủ đoạn thực hiện hành vi phạm tội như thế nào? Động cơ phạm tội có phải do đánh ghen mà nguyên nhân từ lá thư tình của bà Mỹ? Trong lúc đó bà Mỹ không biết chữ. Vậy ai đã viết thư cho bà Mỹ, viết lúc nào và trong hoàn cảnh nào? Xác minh cô Lan, người giam chung buồng với bà Lâm và dạy bà Lâm cách viết thư thông cung như thế nào. Cô Lan khai có lập công vì dạy chữ cho bà Lâm viết chữ. Nghe ly kỳ lắm. Lời khai nhận tội của Nén, Lâm, Vân vô cùng quan trọng nên phải đánh giá lại lời khai này. Tại


sao Nén khai Lâm chém bà Mỹ bằng dao phay mà vết thương hình cung phù hợp với con dao tại hiện trường nhưng tại sao không điều tra xác minh? Trong lúc đó, con dao phay gây án đã chôn năm năm nhưng khi thu được chỉ còn lại các mảnh sắt vụn, không cán, không giấy xin măng… Nếu tại phiên tòa, ba bị cáo này phủ nhận thì căn cứ vào đâu để buộc tội. Có hành vi mớm cung, nhục hình không? Nói đến đây, Viện trưởng dừng lại nhấp nước, lấy giọng:

Giao cho Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm cùng Viện kiểm sát Bình Thuận, Vụ 3 nghiên cứu, bổ sung chứng cứ, nghiên cứu ý kiến báo chí, Luật sư để có đánh giá thật khách quan toàn diện. Đồng thời phối hợp với Tòa án nhân dân tối cao để bàn giải quyết chính xác. Bảo đảm: Vụ án được giải quyết chính xác, dứt điểm, không được kéo dài như vừa qua. Tôi rất quan tâm ý kiến của đồng chí Biểu là nếu Tòa tuyên hủy thì không giao cho địa phương thực hiện như trước đây và đề xuất các cơ quan tư pháp Trung ương vào cuộc vụ án này. Tôi đề nghị phân công đồng chí Dương Thanh Biểu, chỉ đạo Vụ 3, Viện kiểm sát phúc thẩm, bàn bạc với Tòa án nhân dân tối cao, đề xuất với lãnh đạo liên ngành giải quyết! Đồng thời, Uỷ ban Kiểm sát ủy quyền cho Viện trưởng và lãnh đạo Viện phối hợp các ngành giải quyết vu án này.

Sau cuộc họp này, anh Trạc, anh Công và anh Hạo có vào phòng tôi uống nước và trao đổi tiếp. Nhìn vẻ mặt các đồng chí tôi thấy hơi căng thẳng sau khi nghe đồng chí Viện trưởng kết luận. Đồng chí Trạc nhìn tôi:

Vậy phương pháp giải quyết tới thế nào, đề nghị lãnh đạo Viện cho biết để anh em thực hiện. Tôi cười, khoát tay, chỉ xuống ghế:

Cứ bình tĩnh. Bây giờ mời các đồng chí làm chén nước cho ấm bụng đã. Công việc sắp tới thì Viện trưởng kết luận rồi. Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm phải cùng Viện kiểm sát Bình Thuận tiếp


tục xác minh, thu thập thêm chứng cứ, giải quyết những mâu thuẫn trong hồ sơ để chuẩn bị xét xử phúc thẩm thật tốt. Trước khi xét xử, các anh cho tôi biết kết quả xác minh thế nào. Nói đến đây, đồng chí Trạc gật đầu. Tôi nhìn sang đồng chí Công và đồng chí Hạo:

Vụ 3 tiếp tục cùng Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm xác minh, kết luận những vấn đề mà đồng chí Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao đã kết luận. Tôi vừa điện cho đồng chí Đặng Quang Phương, Phó Chánh án Tòa án nhân dân tối cao về chuẩn bị cuộc họp bàn giải quyết những tình tiết vướng mắc trước khi vụ án được xét xử phúc thẩm. Đồng chí Phương nhất trí và thống nhất họp vào cuối tháng 12. Cuộc họp do Tòa án nhân dân tối cao chủ trì và sẽ tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh. Thành phần, có các đơn vị nghiệp vụ của Tòa và Viện tham dự. Khi nào có giấy mời, đề nghị các đồng chí cùng dự. Ngay bây giờ, Vụ 3 chuẩn bị những ý kiến kết luận của Viện trưởng trong cuộc họp Uỷ ban Kiểm sát vừa rồi. Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tiếp tục nghiên cứu những nội dung để chuẩn bị xét xử phúc thẩm.

Sáng 28 tháng 3 năm 2004, chúng tôi có mặt tại Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao ở Thành phố Hồ Chí Minh để dự họp với Tòa án nhân dân tối cao. Đại diện Tòa án nhân dân tối cao có đồng chí Đặng Quang Phương. Lãnh đạo Tòa hình sự Tòa án nhân dân tối cao có đồng chí Quế và đồng chí Thanh, lãnh đạo Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao có đồng chí Hòa và đồng chí Việt. Viện kiểm sát phúc thẩm có đồng chí Trạc. Vụ 3 có đồng chí Hạo, Phó Vụ trưởng và đồng chí Kim Oanh.

Trong báo cáo của mình, đồng chí Việt, Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao cho biết: Sau khi Tòa phúc thẩm hủy án yêu cầu điều tra theo chín nội dung, thì tại phiên tòa sơ thẩm lần hai, Viện


kiểm sát xin rút tội cướp, chỉ truy tố tội giết người. Các bị cáo vẫn kêu oan. Tòa tuyên các bị cáo phạm tội giết người nhưng cho giảm nhẹ hình phạt. Chín nội dung Tòa phúc thẩm yêu cầu làm rõ nhưng cấp sơ thẩm chưa làm được, như: Đây có phải xác chị Mỹ không? Tại sao có thu áo, dép, bông tai của nạn nhân nay để mất. Chiếc bông tai thu ở đâu, tại sao chỉ có một bông tai? Sao lại trả cho gia đình? Tại sao giám định không kết luận thời gian nạn nhân chết? Lời khai nhận của Nén, Lâm, Vân lúc nhận lúc không, mâu thuẫn với nhau. Về hiện trường và con dao gây án cũng có nhiều mâu thuẫn chưa được giải đáp. Kết luận giám định hung khí gây án là dao phay nhưng vết thương trên mặt nạn nhân Mỹ là hình cung? Chị Tiến có bầu chín tháng vẫn đi đánh ghen. Có đúng thực tế không? Về bức thư có thật không? Ai viết? Cuối cùng đồng chí Việt thấy: Chứng cứ kết tội giết người là rất yếu. Có dấu hiệu mớm cung, bức cung. Điều tra có nhiều sai sót. Đề nghị cho khai quật tử thi bà Mỹ để giám định xem có phải bà Mỹ không? Vết thương gây nạn nhân chết là thuộc loại dao nào? Phải tìm cho được tang vật (dao, hoa tai…).

Sau đó đồng chí Trạc có giải trình thêm một số nội dung và cho rằng kết tội là có căn cứ. Đồng chí Hạo Vụ 3 cũng tham gia một số ý kiến về những tài liệu có trong hồ sơ. Tôi có tham gia một số ý kiến về kết luận của đồng chí Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao:

Mặc dù có tiến hành xác minh thêm của Vụ 3 và Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm nhưng chứng cứ kết tội vẫn còn yếu. Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao yêu cầu Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm và Vụ 3 tập trung làm rõ những chín nội dung mà Tòa phúc đã đặt ra. Nếu kết tội được thì đảm bảo chính xác, thuyết phục. Không được để tình trạng sau khi tuyên có tội, báo chí và những người có liên quan lại khiếu nại, rồi tiếp tục các bước giám


sát hoặc theo trình tự giám đốc thẩm thì rất phức tạp. Trong trường hợp nếu Tòa hủy điều tra lại thì tính toán giao cho cấp nào giải quyết bảo đảm chính xác và dứt điểm. Cá nhân tôi thấy, nếu hủy án thì nên giao hồ sơ cho Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an giải quyết thì mới dứt điểm được. Đây là vấn đề lớn, cần có thống nhất giữa các ngành và cần sự vào cuộc của Ban Nội chính Trung ương. Nghe tôi phát biểu vậy, đồng chí Phương, ưng thuận:

Tôi thấy ý kiến đồng chí Biểu cần suy nghĩ. Nếu lần này tuyên các bị cáo có tội thì chắc chắn các bị cáo, luật sư, báo chí còn lên tiếng mạnh mẽ hơn. Và lúc đó sẽ xem xét theo thủ tục giám đốc thẩm là tất nhiên. Nhưng nếu hủy án điều tra lại từ đầu mà giao cho các cơ quan Bình Thuận thì lại kéo dài. Tôi nhất trí, trong trường hợp Tòa tuyên hủy án thì giao cho Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Cơ quan Bộ Công an tiến hành điều tra. Muốn vậy, đề nghị Ban Nội chính Trung ương phải vào cuộc. Đây là công việc quan trọng, đề nghị Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao báo cáo Ban Nội chính Trung ương. Về phần trách nhiệm của Thẩm phán và Kiểm sát viên, tiếp tục nghiên cứu kỹ hồ sơ vụ án. Trong chín vấn đề yêu cầu điều tra bổ sung thì đã làm được những gì, còn lại vấn đề nào chưa làm được? Những vấn đề có thể xác minh trước khi xét xử thì đề nghị Viện kiểm sát cho xác minh. Ví dụ, ai là người viết hộ Mỹ bức thư gửi Sáng… Trước khi xét xử, lãnh đạo sẽ nghe lần nữa để bảo đảm cẩn trọng.

Vào đầu giờ của ngày cuối năm, trời rét như cắt. Tôi vào phòng Viện trưởng, thoang thoảng mùi hoa lan nhẹ nhàng. Tôi báo cáo với đồng chí Viện trưởng Hà Mạnh Trí về kết quả cuộc họp với đồng chí Đặng Quang Phương. Tôi và Viện trưởng ngồi đối diện trên salông. Viện trưởng rót nước mời. Tôi đỡ ly trà thơm, nhấp ngụm nước và nhìn Viện trưởng:


Báo cáo Viện trưởng, chúng tôi vừa bay ra tối qua. Kết quả hội nghị bàn về vụ án vườn điều, chốc nữa sẽ có văn bản báo cáo Viện trưởng. Xin báo cáo vắn tắt và ý kiến đề xuất của anh em. Viện trưởng nhìn tôi, gật đầu. Nghe tôi báo cáo ý kiến của hội nghị giữa Tòa án nhân dân tối cao và Viện kiểm sát nhân dân tối cao, đồng chí Viện trưởng gật đầu, nhìn ra cửa sổ xa xăm. Đoạn Viện trưởng quay lại nhìn tôi:

Tôi thấy tại hội nghị Uỷ ban Kiểm sát vừa qua, ý kiến đồng chí kiến nghị giao cho Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an là phù hợp. Kết quả hội nghị mà Tòa án nhân dân tối cao cũng nhất trí là điều rất tốt. Bây giờ đồng chí chỉ đạo soạn văn bản gửi đồng chí Trưởng ban Nội chính Trung ương để tôi ký về đề xuất này nhé! Tôi về phòng ngồi suy nghĩ, trình tự giải quyết án hình sự đã được pháp luật quy định rất chặt chẽ giữa quyền và nghĩa vụ của cơ quan và người tiến hành tố tụng. Tuy nhiên, trong thực tiễn, có nhiều vụ án phức tạp, việc phối hợp giữa các cơ quan tiến hành tố tụng là hết sức quan trọng.

Cách đấy vài hôm, tôi có gặp đồng chí Trần Đại Hưng, Phó Ban Thường trực Ban Nội chính Trung ương trong buổi dự hội thảo về cải cách tư pháp. Đồng chí Trần Đại Hưng thông báo là đồng chí Trưởng ban nhất trí với đề xuất của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao về tổ chức cuộc họp giữa các cơ quan tư pháp Trung ương và địa phương bàn giải quyết vụ án này. Đề nghị các đồng chí sao gửi các văn bản cần thiết liên quan đến vụ án như các bản cáo trạng, bản án sơ thẩm và phúc thẩm… Địa chỉ họp tại Thành phố Hồ Chí Minh. Còn thời gian họp cụ thể sẽ thông báo sau.

Ngày 21 tháng 02 năm 2005, tại Thành phố Hồ Chí Minh, Ban Nội chính tổ chức cuộc họp liên ngành các cơ quan tư pháp Trung ương. Ban Nội chính Trung ương có đồng chí Trương Vĩnh Trọng


dự và chủ trì. Tòa án nhân dân tối cao có đồng chí Đặng Quang Phương, Phó Chánh án Tòa án nhân tối cao và lãnh đạo các đơn vị nghiệp vụ. Bộ Công an có đồng chí Thứ trưởng Lê Thế Tiệm, đồng chí Cao Ngọc Oánh, Tổng cục Cảnh sát. Viện kiểm sát nhân dân tối cao có đồng chí Viện trưởng Hà Mạnh Trí, tôi và lãnh đạo các Vụ 3 và Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh và các cơ quan tư pháp tỉnh Bình Thuận.

Mở đầu cuộc họp, đồng chí Trương Vĩnh Trọng nhìn mọi người cười rất vui:

Hôm nay họp lãnh đạo liên ngành tư pháp Trung ương và tỉnh Bình Thuận đề bàn giải quyết vụ án rất phức tạp, kéo dài và được dư luận rất quan tâm. Đề nghị các đồng chí với tinh thần trách nhiệm cao nhất, đưa ra những ý kiến để góp phần giải quyết vụ án vườn điều tại tỉnh Bình Thuận. Bây giờ mời đại diện Tòa án nhân dân tối cao phát biểu! Khi đồng chí Trương Vĩnh Trọng phát biểu đến đây thì đồng chí Việt, Thẩm phán, Chủ tọa phiên tòa phúc thẩm phát biểu:

Thưa các đồng chí lãnh đạo. Tại phiên tòa phúc thẩm lần thứ nhất, Hội đồng xét xử đã tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra lại theo chín vấn đề. Nhưng qua nghiên cứu hồ sơ thấy việc điều tra chưa đáp ứng yêu cầu. Tiếp đó, đồng chí Trạc, Viện trưởng Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm bổ sung, cho rằng, qua điều tra xác minh (tăng cứu) thì có cở sở tuyên các bị cáo là có tội. Tiếp đến là ba cơ quan tư pháp Bình Thuận phát biểu, trả lời những vấn đề mà Tòa phúc thẩm yêu cầu điều tra bổ sung. Theo đó, đã có đầy đủ căn cứ buộc tội như sơ thẩm đã tuyên. Sau đó lãnh đạo Bộ Công an, Tòa án nhân dân tối cao, Uỷ ban Tư pháp Quốc hội phát biểu. Những ý kiến của các ngành cũng còn ý kiến khác nhau nhưng đều có điểm chung là nhiều vấn đề cần tiếp tục củng cố. Đến đây tôi thấy nét mặt đồng


chí Trương Vĩnh Trong không vui như lúc đầu hội nghị. Đồng chí Trương Vĩnh Trọng nhìn về phía tôi. Tuy chuẩn bị bài phát biểu cẩn thận nhưng đến đây tôi thấy nhiều ý kiến khác nhau nên cũng hơi lo. Đồng chi Trương Vĩnh Trọng lại nhìn tôi rồi nói:

Đồng chí Dương Thanh Biểu, lâu nay được Viện trưởng Hà Mạnh Trí giao nhiệm vụ chỉ đạo việc xét xử, tiến hành tăng cứu theo yêu cầu của Tòa phúc thẩm. Bây giờ chúng ta nghe đồng chí Dương Thanh Biểu phát biểu. Nghe đồng chí Trương Vĩnh Trọng giới thiệu vây, tôi chợt nghĩ, nhân đây mình phải nhận khiếm khuyết của Viện kiểm sát nhân dân tối cao trong thời gian qua. Nghĩ đến đây tôi đứng lên, nhìn đồng chí Trương Vĩnh Trọng và các thành viên:

Kính thưa đồng chí Trương Vĩnh Trọng, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Nội chính Trung ương; thưa các đồng chí đại biểu. Tôi tán thành với một số ý kiến của các đại biểu về nhận định: Vụ án xảy ra đã lâu, các cơ quan tư pháp tỉnh Bình Thuận vừa qua cũng đã có nhiều cố gắng trong việc điều tra theo chín vấn đề mà Tòa phúc thẩm yêu cầu. Vì vụ án xẩy ra lâu nên có những việc không thể khắc phục được như hiện trường, con dao gây án, bức thư tình… Còn người viết thư hộ bà Mỹ thì đã xác định được. Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm và Tòa phúc thẩm tại Thành phố Hồ Chí Minh cũng đã có nhiều cố gắng trong việc thu thập chứng cứ và tiến hành xét xử phúc thẩm lần thứ nhất và đang chuẩn bị xét xử phúc thẩm lần hai. Tuy nhiên vụ án đến đây vẫn còn nhiều vướng mắc về thu thập và đánh giá chứng cứ. Tôi được giao nhiệm vụ chỉ đạo việc nghiên cứu hồ sơ, xác minh, thu thập thêm chứng cứ theo quyết định của Tòa phúc thẩm… Nhưng, hôm nay cũng xin nhận thiếu sót với các đồng chí vì hiện nay hồ sơ vụ án chưa đáp ứng được yêu cầu chống oan, chống lọt, làm cho dư luận bức xúc, không đồng tình với kết quả giải quyết vụ án. Để giải quyết dứt điểm vụ án này, tôi xin đề xuất


mấy ý kiến sau đây! Tôi dừng lại đưa mắt nhìn đồng chí Trương Vĩnh Trọng và đồng chí Viện trưởng Hà Mạnh Trí gật đầu, làm tôi phấn chấn, tự tin hơn:

- Thứ nhất. Đến nay, trong chín vấn đề mà Tòa phúc thẩm yêu cầu điều tra làm rõ thì có nhiều vấn đề vẫn chưa làm được. Hiện nay ba bị cáo Nén, Lâm, Vân lúc nhận tội, lúc phản cung. Trong lúc đó chứng cứ vật chất trong hồ sơ không có gì. Lời nhận tội của các bị cáo cũng mâu thuẫn với nhau. Ví dụ, giữa đêm hôm mà sao Nén và Lâm thấy được chị Mỹ đeo nhẫn, đồng hồ? Bức thư thì mỗi người khai một khác. Con dao phay theo Nén khai là hung khí chém bà Mỹ nhưng không phù hợp với vết thương, tang vật thì để mất… Công tác điều tra còn nhiều vi phạm tố tụng. Đấy là chưa đề cập hai mươi tư nội dung mà Luật sư nêu ra. Như vậy, từ nay đến lúc xét xử phúc thẩm lần hai, các đơn vị phải nỗ lực củng cố tài liệu hồ sơ như các đại biểu nêu.

Thứ hai. Với các tài liệu chứng cứ có trong hồ sơ vụ án, bản thân tôi thấy chưa thể yên tâm khi đề nghị Tòa tuyên các bị cáo có tội. Cho nên, phải căn cứ việc điều tra, thẩm vấn, tranh luận tại phiên tòa để Hội đồng xét xử quyết định. Phương án thứ nhất, nếu tại phiên tòa mà giải quyết được những vướng mắc như các đại biểu đã cho ý kiến thì tuyên các bị cáo có tội. Nhưng kết tội là phải bảo đảm chính xác, đúng người, đúng tội. Người bị tuyên án cũng như Luật sư, báo chi đồng tình, tức là bản án phải thật sự tâm khục khẩu phục.

Phương án thứ hai. Nếu tại phiên tòa phúc thẩm, qua tranh luận mà vẫn chưa đủ căn cứ buộc tội thì phải tuyên hủy án điều tra lại từ đầu. Trong trường hợp này tôi đề nghị, không giao hồ sơ cho địa phương, nói đến đây, tôi ngước nhìn mọi người rất chú ý nghe tôi phát biểu. Có người lắc đầu. Đồng chí Trương Vĩnh Trọng gật


đầu. Làm tôi tự tin hơn - mà giao hồ sơ cho Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an điều tra lại từ đầu. Như vậy, hy vọng vụ án mới có điều kiện giải quyết chính xác và dứt điểm được.

Thứ ba. Hiện nay có rất nhiều tờ báo đưa tin về vụ án này. Nhất là sau khi xử phúc thẩm và xét xử sơ thẩm lần hai. Trong đó có nhiều báo đưa tin trái chiều nhau, làm cho dư luận nhân dân rất phân tâm về vụ án. Thậm chí có nhiều tờ báo kiến nghị xử lý hình sự người tiến hành tố tụng ở địa phương. Vì vậy, tôi đề nghị nên tổ chức họp báo để định hướng dư luận, bảo đảm công tác báo chí phải góp phần cùng các cơ quan tư pháp giải quyết tốt vụ án này! Tôi phát biểu đến đây thấy đồng chí Trương Vĩnh Trọng và đồng chí Hà Mạnh Trí gật đầu, nên yên tâm. Tiếp đó đồng chí Hà Mạnh Trí lên tiếng:

Kính thưa các đồng chí. Ý kiến đồng chí Dương Thanh Biểu vừa rồi chúng tôi cũng đã bàn nên không nhắc lại. Tại hội nghị hôm nay tôi đề nghị:

Thứ nhất. Kiểm sát viên và Thẩm phán phải chuẩn bị nội dung thẩm vấn tại phiên tòa thật kỹ. Trong đó chú ý chín nội dung mà Tòa phúc thẩm đặt ra và hai mươi hai nội dung Luật sư yêu cầu làm rõ. Cho nên các nhân chứng phải có mặt đầy đủ tại phiên tòa, như bà Yến, người viết thư cho bà Mỹ, bà Lan viết thư cho bà Lâm…

Thứ hai. Trong trường hợp tại phiên tòa phúc thẩm vẫn không làm rõ những nội dung như hội nghị đặt ra thì phải hủy án và được giải quyết ở cấp cao hơn (Trung ương). Tổ chức họp báo như đồng chí Biểu đề nghị là cần thiết để định hướng dư luận. Nghe đồng chí Viện trưởng Hà Mạnh Trí thống nhất với một số nội dung mình đã phát biểu, tôi cảm thấy phấn khởi. Cuối cùng đồng chí Trương Vĩnh Trọng kết luận:


Chúng ta vừa nghe các đồng chí đại diện cho các ngành tư pháp Trung ương và địa phương phát biểu rất có trách nhiệm. Trước hết phải khẳng định các cơ quan tư pháp tình Bình Thuận cũng như Viện kiểm sát xét xử phúc thẩm, Tòa phúc thẩm trong thời gian qua đã có nhiều cố gắng trong việc giải quyết vụ án này. Nhưng, đây là vụ án quá phức tạp, nghiêm trọng, kéo dài hơn mười ba năm chưa dứt điểm. Hôm nay có nhiều ý kiến cho rằng, lời khai nhận tội bất nhất, hung khí thì không thu được trong lúc đó vết thương lại khác với hung khí mà bị cáo khai ra. Cho nên nếu bây giờ đưa ra xét xử mà tuyên các bị cáo có tội như một số ý kiến nêu là chưa thật sự tâm phục, khẩu phục. Vì vậy, tôi nhất trí ý kiến nêu ra là các Kiểm sát viên và Thẩm phán xét xử phúc thẩm tiếp tục nghiên cứu kỹ hồ sơ vụ án, hệ thống và thuộc các chứng cứ của vụ án. Đồng thời phải có biện pháp bảo đảm các nhân chứng có mặt tại phiên tòa. Vật chứng không thu được thì nhân chứng là vô cùng quan trọng. Phát biểu đến đây, đồng chí Trương Vĩnh Trọng dừng nói, đưa mắt nhìn anh em. Đoạn ông tiếp tục:

Các Kiểm sát viên và Thẩm phán tiếp tục chuẩn bị để xét xử phúc thẩm với tinh thần trách nhiệm cao nhất. Căn cứ kết quả tranh luận công khai, dân chủ tại phiên tòa, nếu có đủ chứng cứ kết tội thì tuyên các bị cáo phạm tội nhưng phải tâm phục, khẩu phục, không được kết tội gượng ép. Nếu kết quả tranh luận tại phiên tòa mà chưa đủ căn cứ buộc tội thì phải hủy án để điều tra lại. Tôi nhất trí với ý kiến của Viện kiểm sát nhân dân tối cao là, trong trường hợp hủy án thì các cơ quan tư pháp Trung ương đảm nhận việc điều tra lại theo thủ tục chung! Khi đồng chí Trương Vĩnh Trọng phát biểu đến đây, tôi thấy đồng chí Lê Thế Tiệm, Thứ trưởng Bộ Công an và các đại biểu trong hội trường đều gật đầu, tôi rất phấn khởi. Đồng chí Trương Vĩnh Trọng quay về phía tôi, khiến tôi giật mình:


Tôi đồng ý phải tổ chức họp báo để định hướng dư luận. Việc tổ chức họp báo do Ban Nội chính và Ban Tư tưởng Trung ương chủ trì. Đồng chí Dương Thanh Biểu chuẩn bị báo cáo và giải trình các ý kiến của phóng viên. Việc tổ chức rút kinh nghiệm giải quyết vụ án này phải được tiến hành sau khi vụ án được giải quyết dứt điểm!

Hội nghị kết thúc để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó tả. Như vậy, những đề xuất của mình với Viện trưởng Hà Mạnh Trí đã được hội nghị nhất trí. Tôi phấn khởi, tự tin là sắp tới vụ án sẽ được giải quyết dứt điểm theo kết luận của đồng chí Trương Vĩnh Trọng.

Ít ngày sau đó, Ban Nội chính Trung ương có thông báo về kết quả giữa Ban Nội chính Trung ương với các cơ quan tư pháp Trung ương và tỉnh Bình Thuận. Ngày 08 tháng 3 năm 2005, Ban Tư tưởng đã chủ trì cuộc họp báo với các cơ quan báo chí. Hôm đó tôi được phân công trình bày báo cáo về nội dung vụ án; những vấn đề mà báo chí quan tâm. Phương hướng sắp tới; đồng thời tôi cũng nêu những kết luận của đồng chí Trương Vĩnh Trọng tại hội nghị với các cơ quan tư pháp Trung ương. Nhân đây tôi cũng kiến nghị, các cơ quan báo chí có quyền đưa tin về quá trình xét xử vụ án. Vì đây là vụ án phức tạp, xảy ra đã lâu nên đề nghị các báo đưa tin trung thực theo kết luận của các cơ quan tư pháp.... Ngày 11 tháng 3 năm 2005, Tòa phúc thẩm mở phiên tòa xét xử phúc thẩm lần hai. Tại bản án số 302/HSPT đã tuyên hủy án sơ thẩm, giao hồ sơ cho Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Bộ Công an (Tổng cục Cảnh sát) điều tra từ đầu, Viện kiểm sát nhân dân tối cao kiểm sát chặt chẽ quá trình điều tra theo kiến nghị của bản án phúc thẩm số 302/HSPT.

Vào đầu giờ buổi sáng cuối năm 2005, trời rất lạnh. Gió mùa Đông Bắc rít lên từng cơn nghe ràn rạt ngoài cửa sổ. Tôi đang cố quàng chặt hơn chiếc khăn cho đỡ lạnh. Chợt có chuông điện thoại. Tôi nhắc máy thì phía bên kia giọng quen thuộc:


Báo cáo anh, bây giờ em xuống báo cáo anh vụ vườn điều được không à? Tôi chợt nghĩ, mấy hôm nay, có giao cho đồng chí Hạo tham gia cuộc họp liên ngành về giải quyết vụ án vườn điều. Chắc có vấn đề gì trục trặc chăng? Tôi trả lời:

Xuống ngay nhé. Tôi đang mong đây! Cánh cửa phòng mở, tôi rất vui khi đồng chí Hạo Phó Vụ trưởng Vụ 3 vào và ôm tập hồ sơ. Tôi đi đến bàn nước, chỉ tay về phía ghế mời Hạo:

-Rét quá. Làm chén trà cho ấm nhé! Tôi nói thì đồng chí Hạo rất nhanh cho trà vào ấm và chế nước sôi. Hương trà tỏa thơm ngát căn phòng. Vừa rót nước, đồng chí Hạo vừa nói:

-Báo cáo anh, chiều qua, được sự phân công của anh, tôi có tham gia cuộc họp liên ngành bàn về giải quyết vụ án. Sau khi các chuyên viên tham gia nội dung báo cáo vụ án vườn điều, Bộ Công an đã chỉnh sửa và hôm nay xin ý kiến anh. Sau đó gủi lại cho bên đó để ban hành chính thức!. Tôi vui vẻ nhìn đồng chí Hạo:

Đồng chí cho biết nội dung cuộc họp thế nào? Nhấp ngụm nước, lấy tập báo cáo ra, đồng chí Hạo nhìn tôi, rồi đọc:

Ngày 20 tháng 12 năm 2005, Cơ quan điều tra Bộ Công an có dự thảo báo cáo về xử lý vụ án vườn điều. Báo cáo nêu rõ, sau quá trình điều tra theo yêu cầu của Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao thấy:

Thứ nhất. Lời khai nhận tội của các bị can trước sau không thống nhất, mâu thuẫn với nhau và nhiều điểm mâu thuẫn với hiện trường, với dấu vết, thương tích trên tử thi; mâu thuẫn với diễn biến hành động của các bị can khác… Các bị can lúc nhận, lúc không và đến nay hoàn toàn phản cung.

Thứ hai. Vật chứng duy nhất dùng làm chứng cứ buộc tội đối với các bị cáo là mảnh sắt gỉ mà Cơ quan điều tra thu được. Kết quả giám định là mảnh sắt trên không phải là con dao phay như bị can khai nhận


 

Thứ ba. Các nhân chứng trong vụ án đều là gián tiếp (có một số người là đặc tình của Cơ quan điều tra), do sự việc xẩy ra đã lâu nên sự nhận biết và khai báo của họ không chuẩn xác, thiếu khách quan, giá trị và tính xác thực của chứng cứ thấp.

Thứ tư. Với những tài liệu, chứng cứ đã thu thập được, không đủ căn cứ kết luận bà Nguyễn Thị Lâm cùng các bị can khác phạm tội giết người, cướp tài sản; các ngành nhất trí cao là tạm đình chỉ điều tra vụ án giết người tại vườn điều nhà ông Hai Hoàng, xã Tân Minh, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận. Giao Công an tỉnh Bình Thuận thụ lý thuộc thẩm quyền. Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đình chỉ điều tra đối với các bị can đã khởi tố. Viện kiểm sát nhân dân tối cao quyết định trả tự do cho bà Lâm và những người khác có liên quan vì không thực hiện hành vi phạm tội.

Thứ năm. Các cơ quan tố tụng tỉnh Bình Thuận phối hợp giải quyết hậu quả của vụ án, khẩn trương xem xét việc bồi thường cho những người bị khởi tố, điều tra, truy tố và xét xử oan theo Nghị quyết 388 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Từng ngành tổ chức kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm của các Điều tra viên, Kiểm sát viên, Thẩm phán về những sai sót, vi phạm trong quá trình tiến hành tố tụng!...

Đồng chí Hạo đọc xong, chuyển cho tôi báo cáo. Tôi xem qua. Tự nhiên con tim tôi rạo rực một niềm vui. Tôi gật đầu nhìn đồng chí Hạo:

Với năm vấn đề như vậy là được. Đồng chí thông báo cho đơn vị bạn khẩn trương ban hành nhé. Lúc này giải quyết càng nhanh thì những ngày tù oan của công dân được rút lại. Tôi đứng dậy, cảm động nói:

Cảm ơn các đồng chí. Phấn khởi quá. Như vậy những ý kiến tham mưu của anh em mình là chính xác. Sau hơn bảy năm, gần chục người trong một gia đình bị khởi tố, bắt giam, truy tố và xét


xử oan đã được trả tự do. Như vậy, vấn đề quan trọng nhất của vụ án này là những người bị hàm oan, bị đau đớn đến tột cùng về thể chất và tinh thần đã được giải quyết. Có lẽ cuộc đời người chiến sĩ đánh án không gì vui hơn khi sự thật và chân lý của vụ án được xác định và nỗi oan của người dân được giải quyết một cách thấu tình, đạt lý. Tôi ngồi xuống nhìn đồng chí Hạo. Đồng chí Hạo nhoẻn cười nhìn tôi:

Có kết quả như hôm nay cũng nhờ sự sâu sát, đi đến cùng tìm ra lẽ phải của lãnh đạo Viện. Tôi rót nước mời đồng chí Hạo:

Hiện nay bắt đầu giai đoạn xem xét xin lỗi và bồi thường oan sai cho người bị oan. Các đồng chí Vụ 3 theo dõi, đôn đốc giải quyết càng nhanh càng tốt và chú ý đôn đốc các đơn vị có trách nhiệm, tiếp tục xác minh phát hiện thủ phạm của vụ án này nhé!.

Ngoài trời, gió mùa Đông Bắc vẫn rít lên từng cơn. Trong phòng hai người lính vẫn ấm áp câu chuyện đánh án mãi không dứt…

Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

TÌNH YÊU KHÔNG CHIẾN TUYẾN

TÌNH YÊU KHÔNG CHIẾN TUYẾN

Bình luậnNgười đăng: Admin

TÌNH YÊU KHÔNG CHIẾN TUYẾNTrái tim yêu thương sẽ chiến thắng sự hận thù, dù ở bên kia chiến tuyến!Trần Hoài Lam - Tác giả của bài viết này từng là một sĩ quan Quân lực... Xem thêm

Người đi Tây Tiến mùa xuân ấy: Tạ Đình Đề tên tuổi trùm thiên hạ

Người đi Tây Tiến mùa xuân ấy: Tạ Đình Đề tên tuổi trùm thiên hạ

Bình luậnNgười đăng: Admin

Người đi Tây Tiến mùa xuân ấy: Tạ Đình Đề tên tuổi trùm thiên hạTạ Đình Đề theo nhận định của các cựu chiến binh Tây Tiến là một người không cấp bậc, chức vụ, không hề... Xem thêm

VỊ TƯỚNG LỪNG DANH NƠI TRẬN MẠC   VÀ GIÀU LÒNG THƯƠNG, NHÂN HẬU

VỊ TƯỚNG LỪNG DANH NƠI TRẬN MẠC VÀ GIÀU LÒNG THƯƠNG, NHÂN HẬU

Bình luậnNgười đăng: Admin

                                 VỊ TƯỚNG LỪNG DANH NƠI TRẬN MẠC         NHƯNG CŨNG GIÀU LÒNG THƯƠNG, NHÂN HẬUTôi may mắn được làm... Xem thêm

6 ɫác dụпg ɫᴜƴệɫ vời пếᴜ ᵭặɫ qᴜả chaпh cạпh giườпg khi пgủ: Ai cũпg пêп ɫhử áp dụпg

6 ɫác dụпg ɫᴜƴệɫ vời пếᴜ ᵭặɫ qᴜả chaпh cạпh giườпg khi пgủ: Ai cũпg пêп ɫhử áp dụпg

Bình luậnNgười đăng: Admin

Chanh là loại quả được chúng ta vô cùng ưu ái vì những tác dụng tuyệt vời cho sức khỏe. Nếu đặt một quả chanh ở đầu giường còn mang lại 6 tác dụng tuyệt vời... Xem thêm

Trời rét đậm, cẩn thận nguy cơ đột quỵ và đột tử: Bác sĩ mách 9 cách phòng ngừa

Trời rét đậm, cẩn thận nguy cơ đột quỵ và đột tử: Bác sĩ mách 9 cách phòng ngừa

Bình luậnNgười đăng: Admin

Trời rét đậm, cẩn thận nguy cơ đột quỵ và đột tử: Bác sĩ mách 9 cách phòng ngừa74Nhiệt độ xuống thấp, nguy cơ đột quỵ não, nhồi máu cơ tim có thể xảy ra bất... Xem thêm