CÂU CHUYỆN MAI TÁNG TỬ SĨ

10 ngày trước - Bởi Admin
Bình luận - 3.763 lượt xem

                    CÂU CHUYỆN MAI TÁNG TỬ SĨ

Sau những ngày chiến đấu chống quân Mỹ đổ bộ xuống Động Nóc (bộ đội gọi là đồi cháy) ở phía Nam sông Bến Hải, để chi viện cho chiến trường Khe Sanh, tôi cảm thấy mệt mỏi bởi  những đêm qua không được ngủ. Tôi nghĩ, tối nay sẽ được ngủ một giấc thật ngon lành. Tôi đang bẻ nắm cơm ăn, thì Tiểu đội trưởng Vương Tử Hoàng gọi lên hầm chỉ huy. Anh Hoàng nhìn tôi giao nhiệm vụ:

-Bây giờ cậu chuẩn bị cùng tớ đi làm nhiệm vụ đặc biệt của Tiểu đoàn giao. Nhớ chuẩn bị mang theo dao găm, cuốc, xẻng nhé. Nghe anh Hoàng giao nhiệm vụ, tôi cảm thấy buồn, thất vọng vì đêm nay lại không được ngủ. Cũng may lúc đó trời đã tối nên anh Hoàng không thấy nét mặt buồn của tôi

Tôi lao nhanh về hầm và chuẩn bị các dụng cụ cần thiết. Lúc này tôi cũng chưa hiểu đi làm nhiệm vụ đặc biệt là nhiệm vụ gì. Chập choạng tối, chúng tôi hành quân đến hầm Ban chỉ huy Đại đội thì mới biết nhiệm vụ đặc biệt đó là đi mai táng, chôn cất tử sĩ. Đi làm nhiệm vụ đặc biệt lần này, ngoài anh Hoàng, còn có các anh Lê Xuân Trữ, Hoàng Ngọc Loan, Nguyễn Văn Lệ, Lê Văn Ngọ…Mới xa nhau mấy ngày mà trông cậu nào cũng hốc hác, đen sạm, mệt mỏi. Tôi liếc nhìn các liệt sĩ được gói cẩn thận bằng vải ni lông và đã cho lên cáng, dựa vào thân cây. Nhìn các cáng tử sĩ mà lòng tôi ái ngại, rung mình. Anh em chúng tôi tập trung trước hầm Chính trị viên đại đội. Trực tiếp giao nhiệm vụ có anh Nguyễn Hữu Thu, Chính trị viên và anh Nguyễn Long Trọng, Đại đội trưởng. Sau khi ổn định chỗ ngồi, anh Nguyễn Hữu Thu phổ biến nội dung nhiệm vụ đặc biệt:

-Hôm nay các đồng chí được cử làm nhiệm vụ đặc biệt. Theo mệnh lệnh của Thủ trưởng Mặt trận Đường 9 – Khe Sanh, vị trí nơi tác chiến là không an toàn nên phải bằng mọi giá, khẩn trương chuyển các tử sĩ ra bờ bắc sông Bến Hải để mai táng. Đây không chỉ là nghĩa tử mà còn là tình cảm đồng đội, đồng chí, sống chết có nhau, là trách nhiệm của người quân nhân cách mạng đối với người đã hy sinh vì Tổ quốc. Ngay trong đêm nay, chúng ta phải đưa thi hài các đồng chí đã hy sinh ra bờ Bắc sông Bến Hải. Do vậy, Đảng ủy Tiểu đoàn và Ban Chi ủy Đại đội rất tin tưởng và gửi trọn niềm tin vào các đồng chí và mong các đồng chí đoàn kết, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đặc biệt này. Tiếp đến anh Trọng, Đại đội trưởng phân công nhiệm vụ:

- Để đảm bảo hành quân an toàn, chúng tôi phân công 4 đồng chí đảm nhiệm một cáng tữ sĩ. Hôm nay trời mưa, đường đi đêm rất khó khăn. Các đồng chí bám sát với nhau, không được đi lạc, giữ bí mật, đề phòng thám báo, biệt kích mai phục. Trong trường hợp bị địch mai phục thì đánh địch, mở đường mà đi. Kiên quyết bảo đảm tuyệt đối an toàn đối với thi hài tử sĩ. Nghe đến đây tôi cảm thấy ghê cả người. Anh Trọng nói tiếp:

- Tôi đề nghị các đồng chí đi làm nhiệm vụ đặc biệt lần này hãy vì tình thương yêu giai cấp, tình thương yêu đồng đội, các đồng chí không được khạc, nhổ trước anh linh đồng chí mình. Nghe đến đây tôi càng thấy nổi gai ốc.

Sau đó tôi được phân công cùng anh Hoàng, Trữ, Lệ khiêng một cáng tử sĩ. Đây là các đồng chí cùng quê, nhập ngũ một ngày, vào chiến trường B5 được biên chế cùng đơn vị. Trời càng tối càng mưa to. Mọi người khoác áo mưa. Anh Hoàng đeo khẩu súng AK đi trước. Tôi và Trữ khiêng tử sĩ đi sau. Sau cùng là Lệ. Tử sĩ là anh Nguyễn Hồng Sơn, quê ở Hưng Lợi, Hưng Nguyên, cùng nhập ngũ với chúng tôi. Anh Sơn bị mảnh pháo xuyên ngực cách đây 4 hôm. Tuy được bó bằng vải ni lông nhưng vẫn bốc mùi rất nặng.

Mới gần 6 giờ chiều mà đường đi đã tối sẫm. Trời vẫn mưa ngày càng nặng hạt. Trữ người nhỏ hơn nên đi sau, tôi đi trước. Một tay tôi giữ cáng, tay kia chống gậy và bước theo anh Hoàng. Anh Hoàng dùng đèn pin, vừa đi vừa dò dẫm. Có đoạn đi được một quãng, nhầm đường phải quay lại. Những lúc xuống dốc, đường trơn, cáng tử sĩ khá nặng đè lên vai rất khó đi. Có lúc trượt chân, thế là cáng tử sĩ đè lên người. Những lúc đó phải có anh Hoàng và Lệ kéo lên mới đứng dậy được. Khoảng 3 giờ sáng thì chúng tôi đến bờ Nam sông Bến Hải. Lúc này trời mưa như trút nước và tối đen như mực. Nước sông dâng cao. Chúng tôi ai cũng mệt nhoài. Anh Hoàng cho anh em tạm nghỉ chờ nước rút mới khiêng tử sĩ qua sông được. Anh Hoàng vuốt nước mưa, nói:

-Bây giờ ta tạm nghỉ tại đây. Mưa thế này có thể sáng mai tạnh, mới vượt sông được. Chúng ta thay nhau thức canh tử sĩ. Phải đề phòng thú rừng, tuyệt đối không được để mất tử sĩ.

Tối đó chúng tôi thay nhau đứng giữa trời mưa để canh tử sĩ. Tôi và Trữ được phân công gác trước. Chúng tôi đứng gác mà bụng đói cồn cào. Đứng dưới làn mưa bàng bạc, Trữ hỏi tôi:

- Đói bụng quá. Tớ còn cơm đây. Cậu ăn với mình nhé. Vừa nói Trự vừa móc nắm cơm trong túi ra đã ướt sủng. Trời tiếp tục mưa như trút nước. Tôi nhìn Trữ, nhìn mưa giăng giăng, nước sông chảy ầm ĩ mà lòng ngao ngán quá chừng. Chưa bao giờ tôi lại nghĩ đời bộ đội sao mà lắm gian nguy thế này. Khi còn là cậu học sinh có ai kể cho mình về sự gian nan vất vả của bộ đội như thế này đâu. Bụng thì đói mà hai lỗ mũi lúc nào cũng phảng phất mùi tử sĩ thật buồn nôn. Tôi nhìn Trữ, chép miệng:

- Làm sao mà ăn nổi. Cậu ăn đi. Tôi vừa nhìn vừa chỉ tay ra bờ sông đang ào ào thác đổ:

- Kiểu này có thể nước sông ngập lên đến đây chắc. Trữ vừa cố gắng nuốt trôi miếng cơm nắm, khoát tay nói:

- Mặc nó, ăn đi mà lấy sức. Nước sông có lên đến đây ta lại tiếp tục chuyển tử sĩ lên cao hơn nữa.

Nói chưa xong Trữ đã ngoạm cả miếng cơm còn lại một cách ngon lành. Trời tiếp tục mưa giăng giăng. Sấm chớp xen lẫn tiếng pháo cầm canh nổ đì đoàng. Anh Hoàng thức dậy từ lúc nào đến bên tôi, vỗ vai:

- Bây giờ để tớ gác cho. Các cậu tranh thủ ngồi ngủ một tẻo cho đỡ mệt. Tôi thấy ánh sáng đã le lói phía đông, bèn nói với anh Hoàng:

- Trời gần sáng rồi anh a. Em cũng chẳng buồn ngủ nữa. Tôi chưa nói dứt thì Trữ đã vén áo mưa, ghé mông vào gốc cây mục ngồi thụp xuống, trùm áo mưa và ngủ luôn.

Tôi bồng súng đứng gác bên thi hài Sơn trong làn mưa giăng giăng, bàng bạc. Không hiểu nước mắt hay nước mưa mà cứ lăn dài trên gò má. Nhìn thi hài tử sĩ được gói tròn trịa bằng ni lông, nằm ngay ngắn trên chiếc cáng được dựa vào hai thân cây, con tim tôi nhói đau. Cuộc đời lính trận đúng là sống rày chết mai. Trong mưa bom bão đạn này chẳng biết sao mà lần. Nhìn thi hài Sơn, tôi càng thấy thương Sơn. Mới cách đây mấy hôm, chúng mình đang cùng nhau chung chiến hào, mà bây giờ Sơn đã ra đi mãi mãi, để lại nỗi mất mát, đau thương cho tiểu đội, cho bọn mình. Mình vẫn nhớ câu nói của Sơn dặn mọi người: Nếu trong chiến đấu có làm sao thì người còn lại phải báo ngay cho gia đình. Bây giờ người ra đi trước lại là Sơn. Thật đau xót trước cảnh mất mát đau thương này, Sơn ạ. Bọn mình đã vượt bao núi cao, dốc thẳm để đưa Sơn sang bờ bắc sông Bến Hải cho an toàn. Hôm nay, tiễn biệt Sơn không hương, không nến cũng không hoa. Giữa mưa ngàn thác đổ, giữa trận địa đầy hiểm nguy này, tiễn Sơn về với đất mẹ, bọn mình đau xót, luyến tiếc, sẻ chia. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, bọn mình sẽ đưa Sơn đến nơi yên giấc ngàn thu. Bọn mình sẽ làm mộ chí, sẽ báo cho gia đình, Sơn nhé!.

Tôi đang nghĩ miên man thì cơn mưa cũng ngớt dần. Mưa đầu nguồn có khác. Vừa mưa nước đã dâng cao; ngớt mưa nước cũng rút rất nhanh. Những hòn đá nhấp nhô ngày càng lộ dần lên mặt nước. Chúng tôi khẩn trương khênh cáng tử sĩ vượt sông Bến Hải. Sông chảy cuồn cuộn. Chúng tôi vừa khênh tử sĩ vừa bám vào dây thừng mà các chiến sĩ giao liên đã làm sẵn để vượt sông.

Chúng tôi vừa khênh xác tử sĩ qua sông thì cũng là lúc máy bay Mỹ bắn phá hai bên bờ sông Bến Hải. Thi hài Sơn được chúng tôi khênh đến xã Vĩnh Ô, Vĩnh Linh để mai táng. Mấy anh em hì hục đào huyệt chôn cất tử sĩ và ghi thẻ mộ chí cho Sơn. Mai táng tử sĩ xong, chúng tôi khẩn trương quay lại sông Bến Hải để về đơn vị. Trước lúc quay lại, anh Hoàng dặn mọi người:

-Bây giờ ta khẩn trương hành quân về đơn vị. Theo cấp trên cho biết, đoạn sông ta vừa qua, trưa nào máy bay cũng bắn phá ác liệt. cho nên yêu cầu các đồng chí ngụy trang cẩn thận, đi cách nhau 10 mét và hết sức khẩn trương để vượt sông trước 10 giờ sáng. Sau lời căn dặn của anh Hoàng, có thể nói là chúng tôi vừa đi vừa chạy để kịp vượt sông trước khi máy bay tới ném bom sông Bến Hải.

 Sau đợt công tác đặc biệt này, lỗ mũi tôi lúc nào cũng thoang thoảng mùi tử sĩ, mặc dù luôn xức dầu con hổ nhưng vẫn không hết cái mùi thum thủm ấy.

Câu chuyện trên đây chỉ có người lính trận mới gặp phải. Khi còn là học sinh chẳng bao giờ tôi nghĩ tới. Liệt sĩ Sơn cũng như bao người chiến sĩ khác, khi vào chiến trường với những lời hẹn ước dành cho nhau và mong ngày gặp lại. Nhưng bây giờ họ phải nằm lại nơi chiến trường. Trường hợp như Sơn trên đây cũng là sự may mắn. Còn biết bao chiến sĩ đang nằm rải rác đâu đó, nơi bờ suối, bụi cây mà chưa có dịp trở về nơi quê cha đất mẹ. Để lại nỗi nhớ đau buồn bất tận và đôi mắt lệ nhòa của những người mẹ đang mòn mỏi mong đợi, ngóng trông…

Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

NGƯỜI VIỆN TRƯỞNG VỚI TRÁI TIM NHÂN HẬU.

NGƯỜI VIỆN TRƯỞNG VỚI TRÁI TIM NHÂN HẬU.

Bình luậnNgười đăng: Admin

NGƯỜI VIỆN TRƯỞNG VỚI TRÁI TIM NHÂN HẬU.                                                         ... Xem thêm

Đại tá tình báo Trần Hiệu, nguyên Phó Viện trưởng VKSNDTC, trợ thủ đắc lực của Viện trưởng VKSNDTC Hoàng Quốc Việt     Hiến pháp năm 1959 có quy định hệ thống cơ quan Viện kiểm sát nhân dân, có chức năng “Kiểm sát việc tuân theo pháp luật của các cơ quan

Đại tá tình báo Trần Hiệu, nguyên Phó Viện trưởng VKSNDTC, trợ thủ đắc lực của Viện trưởng VKSNDTC Hoàng Quốc Việt Hiến pháp năm 1959 có quy định hệ thống cơ quan Viện kiểm sát nhân dân, có chức năng “Kiểm sát việc tuân theo pháp luật của các cơ quan

Bình luậnNgười đăng: Admin

Đại tá tình báo Trần Hiệu, nguyên Phó Viện trưởng VKSNDTC, trợ thủ đắc lực của Viện trưởng VKSNDTC Hoàng Quốc ViệtHiến pháp năm 1959 có quy định hệ thống cơ quan Viện kiểm sát nhân... Xem thêm

Những thiếu sót trong sách về họ Dương Việt Nam

Những thiếu sót trong sách về họ Dương Việt Nam

Bình luậnNgười đăng: Admin

Những thiếu sót trong sách về họ Dương Việt NamTHANH NIÊN ONLINECuốn sách Dòng tộc họ Dương Việt Nam trong tiến trình lịch sử Việt Nam có quá nhiều nội dung diễn giải về lịch sử tùy tiện.Ảnh... Xem thêm

“Hãy đến thăm mẹ đi”:

“Hãy đến thăm mẹ đi”:

Bình luậnNgười đăng: Admin

“Hãy đến thăm mẹ đi”: Câu chuyện lấy đi nước mắt của triệu người conỞ một gia đình nọ, saᴜ khi Bố qᴜa đời, người con tɾai có gia đình ɾiêng đã đưa Mẹ đến ở... Xem thêm

Với nhà văn của “những góc khuất cuộc đời”

Với nhà văn của “những góc khuất cuộc đời”

Bình luậnNgười đăng: Admin

Với nhà văn của “những góc khuất cuộc đời”Vĩnh Hà - 19/04/2021, 19:01 GMT+07 | Văn hóaGD&TĐ - Tôi đăm đắm nhìn ông. Tóc đã lém đém bạc, bước đi chậm chạp, quầng mắt chớm thâm... Xem thêm