VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG. Tiểu thuyết

5 tháng trước - Bởi Admin
Bình luận - 3.859 lượt xem

 

 

             VẾT DAO NGƯỢC ĐÊM TRĂNG

                                 Tiểu thuyết 

                                 Dương Thanh Biểu

                           Nhà xuất bản Hội Nhà văn

         Nhân văn là gốc của công việc Tư pháp

                                                            Nhà văn Nguyễn Uyển

Thời điểm cuộc chiến tranh chống xâm lược bước vào giai đoạn ác liệt, Dương Thanh Biểu cũng như bao chàng trai khác, gác bút nghiêng lên đường đánh giặc. Hơn 7 năm quần nhau với giặc từ Mặt trận Đường 9 rực lửa đến Tây Nguyên ác liệt. Anh là chiến sĩ của Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 28, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 Anh hùng. Sau khi bị thương, anh phải ra Bắc điều trị. Vết thương tạm ổn, anh chuyển ngành về Viện kiểm sát nhân dân tối cao. Từ chiến sĩ chống ngoại xâm đên cuộc đấu tranh chống “giặc nội xâm”, anh phấn đấu và trở thành lãnh đạo Viện kiểm sát nhân dân tối cao.

Khi còn công tác trong ngành Kiểm sát, TS. Dương Thanh Biểu đã chủ trì và chủ biên 8 cuốn sách khoa học chuyên ngành pháp lý. Dù xuất hiện trên văn đàn Việt Nam chưa được bao nhiêu nhưng Nhà văn Dương Thanh Biểu đã có danh các sách tác phẩm văn học đáng khâm phục như các cuốn truyện ký: Một thời trận mạc; Theo dòng công lý; Tạ Đình Đề, những góc khuất cuộc đời; Từ cuộc chiến đến cuộc chiến; Nỗi niềm người lính; Tiểu thuyết Miền sáng tối và tập thơ Những đêm trắng mênh mang

         Nay Nhà văn Dương Thanh Biểu lại hoan hỷ trình làng tập tiểu thuyết Vết dao ngược đêm trăng. Đây là tác phẩm văn học thứ 8 của nhà văn Dương Thanh Biểu. Các tác phẩm văn học của Dương Thanh Biểu chủ yếu xoay quanh câu chuyện tư pháp. Đây là lĩnh vực rất phong phú nhưng viết về đề tài này thường hay khô khan, xơ cứng. Vết dao ngược đêm trăng, được tác giả kết hợp hài hòa giữa yếu tố pháp luật và yếu tố văn chương. Vết dao ngược đêm trăng cũng kể về vụ án giết người như bao vụ án khác. Nhưng với tác phẩm này, tác giả đã chú ý sử dụng nghệ thuật diễn tả, trần thuật, đánh giá, nhận định về phiên tòa và nhiều cuộc họp, kết hợp nêu bật hình tượng người cán bộ bảo vệ pháp luật có trái tim nhân hậu, luôn hướng đến những thân phận con người với tấm lòng bao dung, nhân ái. Vết dao ngược đêm trăng, được tác giả khéo léo kết hợp sử dụng ngôn ngữ khoa học pháp lý khá đặc sắc với việc sự dụng ngôn ngữ biểu hiện chất trữ tình, lãng mạn trong mối quan hệ riêng tư của con người, của lứa đôi với nhau tạo nên giọng văn nhẹ nhàng và thấm đẫm chất nhân văn. Đây là nét nổi trội của tác phẩm viết về chuyện tư pháp. Xuyên suốt độ dài của tác phẩm chỉ với gần 80 ngàn từ, khiến người đọc dễ thuận lòng. Dàn nhân vật chính, phụ, được tác giả mô tả với những tính cách rất rõ ràng. Phương pháp phân chia các chương (19 chương) được tác giả cấu trúc theo chi tiết, sự việc, sự kiện, công việc...cùng lối viết móc xích trước sau, dụng ý rõ ràng, tạo nên nghệ thuật thể hiện hấp dẫn cuốn hút người đọc ngay từ những chương đầu. Tính lô ghich được tác phẩm chú ý thể hiện, giúp chúng ta đã đọc chương trước thì không thể không đọc chương sau…Những chương cuối của tiểu thuyết khiến người đọc trở nên hứng trí vì niềm tin được trở lại; cái đúng, cái bản chất của vụ án được phơi ra ánh sáng...Trắng đen, phải trái, sáng tối ở làn ranh rất mỏng manh cuối cùng được lột tả. Đọc xong Vết dao ngược đêm trăng, cho ta thấu hiểu hơn về cuộc đấu tranh phòng chống tội phạm đã và đang diễn ra vô cùng cam go và phức tạp. Chính từ cuộc đấu tranh đó, đã khắc họa vệ những tấm gương dũng cảm, hy sinh, quyết đi đến cùng để bảo vệ chân lý và lẽ phải. Vết dao ngược đêm trăng giúp người đọc rút ra những bài học: đó là bài học về làm người, về chấp hành pháp luật, về bản lĩnh nghề nghiệp…rất hữu ích đối với bạn đọc, nhất là bạn đọc trong các cơ quan bảo vệ pháp luật.

     Tôi thích thú những dòng chữ này ở phần kết tiểu thuyết: “Đời cứ như một cuốn tiểu thuyết nhiều chương vậy. Nó hội đủ cả ánh sáng và bóng tối; sự cao cả và hèn hạ; điều tốt đẹp và xấu xa. Vì thế, có tội ác thì phải có trừng phạt. Trừng phạt đúng người, đúng tội, đúng pháp luật, là thể hiện tính nhân văn, là điều xã hội cần hướng tới, luôn luôn hướng tới!”

      Đọc Vết dao ngược đêm trăng của Dương Thanh Biểu, tôi thầm nghĩ đó là tấm gương phản chiếu cuộc đời tác giả mà tôi không dưới một lần nói tới. Tấm gương đẹp ấy chính là tâm đức, phẩm chất, trách nhiệm cao cả của người viết với bạn đọc. Tác giả từng nếm trải hạnh phúc xen lẫn đắng cay và cả nghiệt ngã của cuộc đời. Tôi tự hào là bạn văn, bạn báo với Dương Thanh Biểu suốt mấy chục năm nay – một cán bộ Kiểm sát cấp cao nhân hậu, nhân văn, giầu tâm trí trong cuộc đời và trên từng trang viết!     

                                                    Hà Nội – Tháng 6/2021

   

                                              

                                               1

                      Cú điện thoại đêm cuồng phong

Nguyễn Hoàng giật mình tỉnh giấc khi những cơn gió mạnh thổi sàn sạt ào về. Anh có cảm giác mặt đất như bị chao lắc, nghiêng ngã vì cơn cuồng phong dữ dội của thiên nhiên. Những ánh chớp xanh lét, nhoáng nhoàng rạch nát không gian cùng những tiếng sét căng rít vang lên. Mưa rào xối xả ập đến rất nhanh, tuôn chảy ào ạt như trời bị thủng. Tiếng mưa gõ bền bệt lên mái lợp bằng giấy dầu nhà anh và có cả tiếng chim kêu hốt hoảng ở đâu đó, rất gần.

Chà, mưa gió gì mà dữ dằn vậy! Nguyễn Hoàng nghĩ thầm trong bụng rồi ngồi dậy, vén đoạn màn bị tuột ra khỏi chiếu. Cu Tuấn vẫn ngủ say sưa. Anh mỉm cười nhìn con rồi kéo hai tay nó xuôi theo người cho ngon giấc hơn. Mưa càng lúc càng nặng hạt. Có tiếng mưa dột lách cách trong phòng hai mẹ con Lệ Quyên. Nguyễn Hoàng rón rén bước vào, với tay bật bóng đèn ngủ. Những giọt mưa từ tấm lợp bị thủng nhỏ xuống chiếu phía chân giường loang loáng. Anh lấy mảnh vải bạt đã được buộc sẵn bốn góc từ trước, nhẹ nhàng chăng lên trên trần màn. Anh làm rất nhẹ nhàng để vợ, con khỏi tỉnh giấc.

Anh bước ra cửa. Đất trời vẫn trộn vào nhau trong màu mưa trắng xóa. Không hiểu ngày mai trời đã tạnh chưa. Anh đã hẹn Lệ Quyên, sáng sớm cùng đi chợ mua đồ về giỗ cha, mẹ. Anh khép cửa quay vào định ngả lưng tiếp thì thấy Lệ Quyên đã đến sau lưng mình. Anh ôm vợ, lòng tràn ngập yêu thương:

-Mưa to quá em ạ. Sáng mai ngớt mưa anh đèo em đi chợ mua đồ nhé. Nếu trời còn mưa to thì anh sẽ ra chợ một mình mua cũng được. Lệ Quyên ngước nhìn chồng:

-Mùa này mưa không kéo dài đâu anh. Em muốn đi chợ cùng anh để chọn được thứ mình muốn nấu cúng dâng bố mẹ. Anh đặt lên mái tóc vợ một nụ hôn nhẹ nhàng. Mái tóc thơm mùi bồ kết làm anh ngất ngây. Lệ Quyên vòng tay ôm chặt chồng. Hơi ấm hai người truyền vào nhau làm cho họ như được sống lại cái thời thanh xuân đắm đuối mà anh từng thổ lộ trong những câu thơ viết tặng Lệ Quyên “Mái tóc em lấp lánh ánh Ngân Hà / Anh hôn mãi vì sao bé nhỏ…/ Hoa đỗ quyên gọi hè thắp lửa đỏ / Hóa nồng nàn hoa của tình yêu…”.

Đang miên man trong những hồi ức yêu dấu, cả hai vợ chồng bỗng giật mình khi có tiếng điện thoại vang lên. Khuya khoắt thế này, ai gọi điện đến nhà mình nhỉ? Anh nghĩ vậy và vội vàng đến nhấc ống nghe lên:

-Alô…Xin chào Viện trưởng…Vâng à. Lệ Quyên  nhẹ nhàng

-Lại có việc đột xuất hả anh?

-Viện trưởng Trần Hồng gọi cử người đi khám nghiệm vụ giết người ở Nghĩa Hồng tối qua em ạ. Anh trả lời vợ.

Nguyễn Hoàng cùng vợ đi vào phòng. Ngoài trời mưa vẫn tí tách rơi. Còn lâu mới hết đêm, hai người vào giường ngả lưng. Lệ Quyên ôm chồng thở dài:

-Mỗi khi mưa gió thế này em lại lo cho mái nhà mình có nguy cơ bị tốc. Nó cũ lắm rồi anh ạ…

Từ lâu, Nguyễn Hoàng đã thấu tỏ nỗi lo âu canh cánh của vợ nhưng chưa biết cách xử lý thế nào. Ngôi nhà đã xuống cấp nhưng thủ tục xin cấp đất vẫn kẹt. Vả lại, lương hai vợ chồng trừ tiền điện, tiền nước, tiền học cho hai con, thi thoảng có khách...không khéo tính toán có khi phải đi vay. Trước mắt cứ vá víu chống dột rồi tính sau. Anh ôm Lệ Quyên sát vào mình:

-Anh định qua mùa mưa này sẽ mượn người đến lợp lại mái nhà cho đỡ dột, chằng chống chu đáo để mưa bão không bị đổ. Bây giờ chưa thể có tiền để xây lại, cái khó bó cái khôn em ạ.

-Em nói thế thôi chứ cũng biết hoàn cảnh gia đình mình mà - Lệ Quyên đặt tay lên ngực chồng - Anh ngủ đi cho khỏe nhé.

Một lúc sau, lắng nghe hơi thở nhè nhẹ, đều đều của vợ, anh xoay người ôm lấy Lệ Quyên. Anh cảm thấy cay cay nơi sống mũi, thương vợ, yêu con vô ngần mà chưa biết làm cách nào cho vợ hết lo. Cảm giác mình chưa làm hết trách nhiệm của người đàn ông trong gia đình. Nghe tiếng mưa nhỏ giọt lóc cóc trên nền nhà, anh thao thức không sao ngủ được. Những kỷ niệm năm tháng cũ như một cuốn phim đen trắng trôi qua trước mắt anh với những niềm vui và nỗi nhớ cứ ùa về…

Ngày đó, anh bị thương trong trận đánh địch lấn chiếm vùng giải phóng. Vì vết thương nặng nên anh được chuyển ra Bắc điều trị tiếp. Sau những năm tháng gian nguy, lăn lóc ở chiến trường khốc liệt anh được về thăm nhà. Biết bao xúc động khi anh đặt chân lên ngôi làng Thanh Hồng, nơi mình sinh ra và lớn lên trong nghèo đói, thiếu thốn đủ bề. Chao ôi, ngôi làng nhỏ Thanh Hồng nép mình bên bờ sông Hoàng Long uốn khúc mềm mại hiền hòa, thơ mộng thuở nào mà bây giờ xơ xác, tiêu điều vì bom giặc. Anh cũng không ngờ, căn nhà gắn bó với tuổi thơ bên cha mẹ, nơi bến đậu yên bình mà giờ chỉ là hố bom sâu hoắm. Cái hố bom như con mắt đất khổng lồ đang trân trân nhìn mình. Đau xót. Hụt hẫng. Nguyễn Hoàng đặt ba lô lấm láp bụi đường xuống cạnh hố bom rồi nằm úp mặt khóc nức nở. Tiếng khóc có lúc nghẹn ứ trong cổ người lính từ chiến trường trở về. Những dòng nước mắt chát mặn cứ thế tuôn trào, thấm xuống cỏ, đất. Nơi đây đang lưu giữ những bóng hình thân thuộc dấu yêu, từ thời ấu thơ, thời học trò, thời thanh xuân trước khi anh khoác ba lô vào mặt trận. Bà con xóm làng vội vàng chạy đến đỡ anh dậy nhưng anh không thể ngồi lên được. Nỗi đau ngoài sức tưởng tượng đè nặng xuống người anh. Anh nghẹn ngào, uất ức. Giọt nước mắt xót buốt của người lính sau chiến tranh như bị đông cứng lại, mắc cạn giữa cuộc đời. Bà con xóm giềng vây quanh anh, ai cũng rơm rớm nước mắt. Lát sau, ông Nguyễn Toàn, bác ruột của Nguyễn Hoàng đến và cùng mấy người dìu anh về nhà bác. Khi anh đã trấn tĩnh lại, ông Nguyễn Toàn kể cho Hoàng nghe…Đêm hôm đó, cả làng chìm trong khói lửa của bom B.52 rải thảm. Nhà cửa, cây cối tiêu tác ám khét mùi thuốc bom. Nhiều bà con bị chết và bị thương. Có người bị mảnh bom phạt cụt đầu trông rất thê thảm. Riêng gia đình Nguyễn Hoàng bị một quả bom rơi trúng nhà. Nhà cửa bị phá hủy tan nát. Bố mẹ và các em của Nguyễn Hoàng đều bị sát hại, chẳng còn ai. Sau ba loạt bom, bà con chạy đến đào bới, tìm kiếm nhưng chỉ thấy một số bộ phận cơ thể không phân biệt được ai. Nguyễn Toàn quyết định mai táng bố mẹ và các em vào chung một ngôi mộ. Nghe bác kể đến đây, anh lăn ra nền nhà khóc nghẹn ngào …

Chiều hôm đó, Nguyễn Hoàng theo bác ra đồng thắp hương cho bố mẹ và các em. Con tim Nguyễn Hoàng đau thắt, nhói buốt khi nhìn thấy ngôi mộ chung của bố mẹ và các em, cỏ đã mọc xanh rờn. Những lá cỏ rung rinh trong gió đồng hiu hiu thổi làm cho anh có cảm giác như linh hồn bố mẹ và các em đang về quấn quýt bên mình. Trước làn hương ngan ngát trong tiết trời mùa Đông se lạnh, Nguyễn Hoàng quỳ xuống, chắp tay khấn bố mẹ và các em:

-Bố mẹ ơi, các em ơi. Hơn bảy năm chiến đấu trong chiến trường, hôm nay con được cấp trên cho về thăm gia đình. Con cứ nghĩ, khi chiến tranh kết thúc, đất nước được hòa bình, hạnh phúc lớn nhất của người lính là được sống sót, trở về thăm gia đình, quê hương. Nhưng khi con trở về thì bố mẹ và các em, những người con yêu quý nhất trên đời đã bị bom giặc giết chết. Có nỗi đau thương nào hơn thế khi bên con không ai còn nữa. Bây giờ bố, mẹ và các em đang ở đâu mà nơi này chỉ còn lại nấm mồ chung thế này. Sao cuộc đời người lính lại bất hạnh thế này hả bố mẹ? Ngày trở về sau bao năm xa cách lại là ngày đại tang của con. Bố mẹ trên trời xanh có thấu hiểu nỗi đau khổ đến tột cùng của đứa con trai côi cút này không? Giờ đây con trở thành người trắng tay: không cha, không mẹ, không các em và không nhà cửa… Chưa bao giờ con thấy lạnh lẽo, bơ vơ như lúc này. Con xin bố mẹ và các em nhận từ con lời gan ruột này. Không biết khói hương thơm hôm nay có đến được bố mẹ và các em không? Con chỉ biết cầu mong bố mẹ và các em nơi cõi trời xanh phù hộ, độ trì cho con được chân cứng đá mềm trên chặng đường mịt mù phía trước…

Nguyễn Hoàng cúi rạp người xuống, hai tay ôm lấy ngôi mộ. Vai anh rung lên từng chặp, từng chặp. Bác trai Nguyễn Toàn và mấy anh em đi cùng, cũng khóc nghẹn ngào…

Trong gian phòng mờ mờ tối đêm mưa, tất cả quá khứ đang hiện lên mồn một trước mắt anh. Gương mặt bố. Gương mặt mẹ. Gương mặt các em. Hình như tất cả vẫn còn vẹn nguyên trong anh như chưa hề khuất vắng trên cõi đời này. Nghĩ đến đây, nước mắt Nguyễn Hoàng chảy dài trên gò má. Anh tưởng cuộc đời mình sẽ rơi vào ngõ cụt.

Nhưng thật may mắn, sau khi điều trị vết thương tạm ổn, anh được chuyển ngành về Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hưng Đàn. Anh quen và yêu Lệ Quyên. Anh yêu cô không chỉ vì Lệ Quyên là cô gái xinh đẹp mà chính ở nét dịu dàng, đôn hậu. Tất cả làm nên vẻ đẹp đằm thắm của một phụ nữ khiến trái tim anh rung động ngay phút gặp ban đầu. Còn Lệ Quyên lại cảm phục đức tính trầm tĩnh, vượt khó vươn lên và cũng khá lãng mạn của Nguyễn Hoàng. Lệ Quyên chia sẻ nỗi mất mát, đau thương không hề nhỏ của anh và càng cảm phục ý chí khắc phục khó khăn của một người lính trận mạc sau chiến tranh. Tình yêu đẹp đẽ và trong trẻo biết nhường nào. Xa hay gần, trái tim hai người đều hướng về nhau. Đang chuẩn bị làm lễ cưới thì anh nghe Lệ Quyên báo tin có bầu. Nguyễn Hoàng vui khôn xiết ôm lấy Lệ Quyên kêu lên: “Trời ơi, thế là anh sắp được làm bố rồi em ơi!”. Gia đình nhất trí cho Lệ Quyên và Nguyễn Hoàng tổ chức đám cưới. Nguyễn Hoàng vui mừng lên báo cáo với Viện trưởng Phạm Đông, xin phép được tổ chức đám cưới tại cơ quan và mong được giúp đỡ. Anh cứ tưởng Viện trưởng sẽ gật đầu đồng ý. Nào ngờ, khi nghe mình báo cáo, ông không nói gì. Viện trưởng lặng lẽ nhìn ra cửa sổ với vẻ trầm tư. Đoạn ông quay lại nhìn Nguyễn Hoàng, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên vẻ nghiêm khắc. Viện trưởng nhíu mày:

-Tớ nghe phong phanh người yêu cậu có bầu nên cưới vội, phải không? Làm vậy là không đúng đạo đức, tư cách người cán bộ đâu nhé. Cậu là Bí thư chi đoàn, thì phải gương mẫu chứ!...

Ông còn nói gì đó dài dài nữa nhưng anh còn không đủ sức nghe tiếp. Anh cảm thấy lạnh buốt sương sống. Tình huống oái oăm này anh chưa ngờ tới. Anh chỉ biết ngồi lặng im nghe Viện trưởng thuyết giảng. Nhưng thật bất ngờ, sau đó Viện trưởng nhìn anh với ánh mắt thông cảm:

-Các cậu thanh niên bây giờ là hay ăn cơm trước kẻng lắm. Nhưng đã có bầu thì phải cưới gấp thôi. Tớ sẽ giao cho Chi đoàn tổ chức đám cưới theo đời sống mới. Tuyệt đối không được bày ra chuyện ăn uống tốn kém. Rõ chưa!

Nguyễn Hoàng vừa sợ, vừa mừng không dám nhìn Viện trưởng và chỉ biết buông lời “Rõ ạ. Em cảm ơn Viện trưởng à”.

Nguyễn Hoàng kể câu chuyện trên với Lệ Quyên. Anh gặng hỏi lý do vì sao mà sếp lại biết em có bầu. Lệ Quyên cười và hạ một câu, đến bây giờ Nguyễn Hoàng còn nhớ:

-“Ăn cơm trước kẻng” là hay bị lộ, “đồng chí sĩ quan” ạ.

Đám cưới Nguyễn Hoàng và Lệ Quyên được Chi đoàn cơ quan Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hưng Đàn tổ chức theo đời sống mới. Giản dị mà vui vẻ. Hát hò cứ gọi là tưng bừng. Thật may mắn, lãnh đạo Viện chiếu cố cho gia đình nhỏ thương binh của anh được ở căn nhà tập thể này. Dù cũ kỹ, chật hẹp nhưng anh thấu hiểu tấm lòng ưu ái của lãnh đạo Viện đối với gia đình mình. Anh coi đây là kỷ niệm đẹp, là tổ ấm của gia đình, khi hai đứa con, có nếp có tẻ, lần lượt chào đời và lớn khôn theo năm tháng…

Tinh mơ, Nguyễn Hoàng gọi điện thoại giao nhiệm vụ cho Kiểm sát viên Lê Kiên. Nhận lệnh, Lê Kiên mang áo mưa phóng xe đến cơ quan. Mưa vẫn còn dày hạt quất vào mặt anh ran rát. Đến cơ quan, Lê Kiên khẩn trương lên phòng thay quần áo, giày dép, lấy giấy bút, máy ảnh mang theo. Vừa chuẩn bị xong thì nghe tiếng còi ô tô bim bim ngoài cổng. Anh xuống xe mở cửa, nhận ra Trần Huy và các đồng chí Công an trong đó. Vừa bước lên xe, Lê Kiên cất tiếng chào:

 -Chào anh Trần Huy. Chào các anh.

Cánh cửa xe đóng lại. Chiếc U-oát từ từ chuyển bánh. Trần Huy quay qua Lê Kiên:

-Bây giờ anh em mình vào Bãi Cạn, Khe Mưng, xã Nghĩa Hồng. Từ đây vào đó mất khoảng 1 tiếng đấy. 

Mặc dù bác tài là tay lái lụa, có kinh nghiệm nhưng do đướng đi nhiều ổ gà, ổ voi sũng nước nên chiếc xe U – oát có lúc chồm lên rồi tụt xuống. Lúc đầu mấy anh em chuyện trò rôm rả, nhưng sau đó, ai cũng gật gù ngủ ngon lành.

Đến đầu xã Nghĩa Hồng, lái xe dừng lại hỏi đường về nơi hiện trường vụ án giết người. Theo bà con chỉ, chiếc xe U - oát đi khoảng 1 km nữa mới đến Bãi Cạn, Khe Mưng. Đến nơi, Lê Kiên thấy nhiều người đứng xung quanh xác chết. Vừa xuống xe, Lê Kiên và Trần Huy thấy một người ra bắt tay và giới thiệu:

-Báo cáo các đồng chí, tôi là Phạm Hòa, Trưởng Công xã, đại diện chính quyền xã Nghĩa Hồng. Trần Huy nhìn Phạm Hòa, đưa tay chỉ về phía Lê Kiên:

-Đây là đồng chí Lê Kiên, Phó Trưởng phòng, Viện kiểm  sát nhân dân tỉnh Hưng Đàn. Còn tôi là Trần Huy, Phó Trưởng phòng Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hưng Đàn - Trần Huy lắc đầu – Bây giờ đề nghị các đồng chí cho bà con dãn ra và chăng dây bảo vệ hiện trường để cơ quan chức năng làm nhiệm vụ.

Lê Kiên đưa mắt nhìn bao quát hiện trường rồi ngước lên bầu trời. Trời tạnh mưa, ánh nắng rực rỡ, vàng ong và vòm trời như đã được ai đó đẩy lên cao hơn. Lác đác có những chòm mây lẻ loi trắng xốp như tảng bông mềm mại, lững lờ giữa không trung. Hài hòa với sắc trắng của mây, sắc xanh của bầu trời, sắc vàng của nắng là màu xanh mướt, mỡ màng của cây, lá. Mấy chú họa mi líu lo trên cây bằng lăng hoa tím rủ nhau sà xuống đất. Chẳng rõ, chúng nhặt được gì mà chiếc mỏ nhỏ xíu cứ mổ mổ từng nhát liên hồi.

Trần Huy chỉ huy cuộc khám nghiệm. Hiện trường là vị trí ngã ba đường liên xã, cách Uỷ ban nhân dân xã 1 km. Đây là Bãi Cạn, Khe Mưng thuộc địa phận xã Nghĩa Hồng. Cuộc khám nghiệm được tiến hành theo trình tự khám nghiệm từ ngoài vào trong. Không khí ẩm ướt, trộn lẫn mùi bùn đất và hơi người, hơi xác chết bốc lên, ngửi thấy tanh ngậy, ngột ngạt. Lê Kiên theo sát các đồng chí Công an xem xét, thu thập dấu vết. Gần đến trưa thì tiến hành khám tử thi. Đây là người đàn ông, khoảng chừng 40 tuổi. Người bị hại mặc bộ ka ky bạc màu, chân đi dép lê. Vết thương do vật sắc, đâm xuyên ngực phải từ dưới lên, thấu tim. Thời gian nạn nhân chết vào khoảng nửa đêm qua, trước khi cơn mưa đổ đến.

Trong lời khai của mình, bố nạn nhân là ông Hồ Tâm, và vợ nạn nhân là bà Lê Hương đều xác nhận đây là thi thể Hồ Quảng: “Đôi dép lê, chiếc điện thoại cục gạch NOKIA đã hết pin này chính là của chồng tôi”, bà Lê Hương thút thít vừa khóc vừa nói. Vật chứng tại hiện trường sau khi được xác định là những đồ vật của Hồ Quảng, đã giao lại cho gia đình bảo quản. Ngoài ra không thu được gì nữa. Trần Huy xoa xoa tay nói:

-Buổi khám nghiệm đến đây đã hoàn thành. Nét mặt Lê Kiên gợn lên chút băn khoăn. Anh chậm rãi:

-Theo tôi, chúng ta nên lấy sinh tiết của Hồ Quảng để giám định ADN. Tất cả nhóm khám nghiệm gật đầu đồng tình với ý kiến của Kiểm sát viên Lê Kiên.

Soạn thảo xong văn bản báo cáo lãnh đạo Viện, Lê Kiên  thầm nghĩ và cảm thấy nỗi lo: trong tủ hồ sơ còn 4 vụ án giết người chưa tìm ra thủ phạm. Sắp tới báo cáo sếp chắc lại bị nhắc nhở đây. Anh đứng dậy bước đến cửa sổ nhìn ra đường phố. Dòng đời vẫn thế, cuồn cuộn trôi không ngưng nghỉ. Nỗi lo công việc vẫn đang đè nặng xuống tâm trí anh…

  

 

 

                                          

                                           2 

               “Biển Xanh”, nơi lắm mưu nhiều kế

Ban chuyên án nhận thấy vụ giết người ở Nghĩa Hồng rất nghiêm trọng và phức tạp. Trước đó, 4 vụ án giết người ở địa bàn này vẫn chưa tìm ra manh mối kẻ gây tội ác. Thêm vụ Hồ Quảng nữa là 5. Các mũi trinh sát được tung đi nhiều nơi nhằm xác minh thủ phạm nhưng đến nay đã mấy tháng rồi mà vẫn chưa tìm ra tung tích. Hắn là ai? Đang ở đâu? Qua mấy lần họp giao ban, lãnh đạo phê bình Cơ quan điều tra chưa tìm ra thủ phạm là thể hiện sự yếu kém. Mặc dù vụ án đã được tạm đình chỉ điều tra nhưng khi mỗi nghe lãnh đạo phê bình, Trần Huy cảm thấy hai sống lưng gai lạnh, buốt nhói. Thời gian qua, anh như đang đứng trên chảo lửa nóng hực; dòng chữ “Hồ Quảng”, lúc nào cũng treo lơ lửng trước mắt anh. 

Nhiều đêm, Trần Huy thao thức, trằn trọc không ngủ được. Cứ nghe văng vẳng bên tai lời phê bình của cấp trên về sự yếu kém trong công tác điều tra. Người anh bị gầy đi và những quầng thâm đã xuất hiện dưới mi mắt. Những trinh sát có kinh nghiệm phá án được cử đi nhiều nơi nhưng đến nay vẫn chưa tìm ra được dấu vết của nó. Cứ như là cơn ác mộng, kẻ sát nhân như chưa từng tồn tại ở trên thế gian này. Trần Huy nghĩ.

Trần Huy có vợ là Hồng Hoa, bán hàng ở chợ Đình. Gần đây Hồng Hoa nhận được tin nhắn sặc mùi yêu đương của cô bạn gái Trần Huy. Cô ta nhắn tin cho Trần Huy nhưng không hiểu sao lại nhắn nhầm sang máy của Hồng Hoa. Từ đó đến nay, gia đình đôi vợ chồng trẻ ngày càng trở thành “địa ngục”.  Trần Huy và Hồng Hoa sống ly thân. Dạo này nằm một mình, nghĩ đến lời phê bình của sếp, anh cảm thấy càng khó ngủ hơn.

Bất giác, Trần Huy nghĩ đến Hoàng Thụy. Gã trước đây là cán bộ cơ quan tư pháp. Do gã có khuyết điểm nghiêm trọng nên bị đuổi ra khỏi ngành. Một thời gian không lâu, gã thành lập Công ty Đại Phát, do chính gã làm Giám đốc. Trong giấy phép ghi ngành nghề kinh doanh của Công ty Đại Phát là xây dựng nhưng thực chất là hoạt động cho vay nặng lãi, bảo kê các hoạt động đánh bạc, hoạt động chợ, bến xe, khai thác cát, khai thác rừng và đấu thầu đất…Gã tìm nhiều cách móc nối với một số quan chức để mua các lô đất vàng. Gã trúng đậm trong nhiều lần đấu giá bất động sản của tỉnh Hưng Đàn. Đã mấy lần cơ quan chức năng vào cuộc định triệt phá băng nhóm Đại Phát nhưng khi ra quân thì bị đối phó, không hiệu quả.

Bà con ở đây kháo nhau, gã là người giàu có bậc nhất ở vùng này. Gã vừa làm xong tòa biệt thự theo thiết kế thời Pháp, một tầng hầm và ba tầng nổi. Đứng ở ngoài nhìn vào, ngôi biệt thự như một tòa lâu đài được dát vàng và chạm trổ cầu kỳ. Ngày cũng như đêm, ngôi biệt thự luôn cửa đóng then cài. Gã phân công bà vợ làm nhiệm vụ trông nhà cùng mấy tay bảo vệ và đàn chó Becgie Đức dữ dằn. Thi thoảng gã có ghé thăm nhà. Bà con ở đây đồn thổi, gã có nhiều nhà, nhiều xe và nhiều vợ bé. Cơ quan chức năng muốn giải quyết vấn đề gì liên quan đến xã hội đen phải nhờ Đại Phát. Đại Phát muốn làm ăn được cũng phải nương dựa vào cơ quan chức năng che chắn. Chính nhờ có đi có lại thế nên băng nhóm mờ ám của Đại Phát không chỉ tồn tại mà ngày càng lớn mạnh. Vừa qua, gã đã cung cấp cho cơ quan chức năng những thông tin quan trọng về một số thủ phạm đánh bạc, cho vay nặng lãi, cố ý gây thương tích và buôn bán ma túy…Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Trần Huy, tại sao mình lại không tìm hiểu xem hắn có tin tức gì về thủ phạm giết Hồ Quảng không nhỉ? Biết đâu, sự bế tắc của cuộc điều tra sẽ được khơi mở từ đây. Trần Huy nghĩ thế, nhưng lại chợt băn khoăn. Chơi với gã là như chơi với dao sắc, với lửa bén, không khôn ngoan, tỉnh táo thì phải trả giá đắt. Thôi, thì cứ thử chơi với dao, với lửa xem sao. Đang bế tắc, phải tính trăm phương, nghìn kế. Nghĩ thế, anh mở điện thoại gọi gã:

-Alô…Trần Huy đây. Anh dạo này đi đâu mà chẳng thấy “tổ chức giao ban” gì cả thế?...Vâng. 11 giờ trưa mai có mặt tại Biển Xanh nhé.

Hẹn với Trần Huy 11 giờ trưa nhưng 9 giờ sáng Hoàng Thụy đã có mặt. Gã  đến nhà hàng Biển Xanh rồi lên phòng VIP đã chuẩn bị sẵn. Gã nửa ngồi, nửa nằm trên chiếc ghế salon màu mận chín. Mặt lớn, đầu trọc, cổ đeo dây chuyền như một sợi xích vàng óng, tay phải cũng có một chiếc lắc vàng cỡ bự. Từ hai bả vai đến khuỷu tay gã được xăm trổ nhiều hình thù quái dị và lem luốc. Có lẽ vì gã có đôi mắt xếch như hai mũi dao chĩa ngược nên chiếc kính dâm che hết đôi mắt không lúc nào rời. Người ta kháo nhau vàng trên người gã chừng khoảng 10 cây. Nhưng có người thì thầm, vàng giả đấy, hắn làm màu cốt để khoe mã ấy mà. Chẳng biết ai đúng, ai sai, chỉ thấy trên người gã lấp lánh nhiều trang sức màu vàng. Gã đúng là mẫu đại ca kiêm đại gia, không lẫn vào đâu được. Gã đang ngậm chiếc tẩu phập phù nhả khói. Căn phòng sang trọng và kín đáo đặc quánh mùi xì gà. Gã với tay ấn chuông. Một phụ nữ xinh đẹp đẩy cửa bước vào với nụ cười tươi gắn trên gương mặt trái xoan ửng hồng. Đó là Thùy Dung, chủ nhân nhà hàng “Biển Xanh”. Cô bước tới sát bên gã:

-Khách chưa đến hả anh? Gã âu yếm nhìn cô:

-Anh hẹn khách 11 giờ. Nhưng anh muốn đến trước với em một chút. Nhớ em lắm rồi! Anh chúc em mãi mãi xinh đẹp nhé.

Ánh mắt Thùy Dung đong đưa. Gã đã nhiều phen bị đắm ngập trong ánh mắt sắc như dao cau ấy rồi. Thùy Dung nhoẻn cười. Nụ cười chứa ma lực khó cưỡng nổi của phái đẹp. Có lẽ đó cũng là một thứ “rượu” đặc biệt chiêu dụ phái mạnh được mang tên đàn ông. Gã để chiếc tẩu xuống bàn rồi với tay qua eo, ôm Thùy Dung ngồi lên đùi mình. Cô gỡ tay gã, đứng lên đi ra chốt cửa rồi trở lại ngồi lên đùi gã. Mùi nước hoa trộn mùi da thịt con gái thơm ngan ngát, phả lên mặt gã dễ chịu đến mức đê mê. Gã đưa cái mũi hít lấy, hít để vào người cô và đôi bàn tay hắn thục vào bầu ngực căng nưng nức của Thùy Dung. Cô đứng lên nhìn gã, lả lơi:

-Mỗi lần gặp anh là cuộc đời em thêm phần thi vị. 

Gã cũng đứng lên theo cô. Một chiếc hôn sâu được đặt lên môi người đẹp. Men tình dường như đã đến độ ngất ngây, tay hai người ôm nhau và tận hưởng những nụ hôn sâu. Thùy Dung lim dim mắt. Chợt cô gỡ tay gã ra:

-Từ từ anh, để em tắm táp cho sạch sẽ đã nghe...

Gã khoát tay nói:

-Khỏi cần. Cái gì của em cũng đều thơm tho cả. Vừa nói, gã vừa bế Thùy Dung vào phòng bên. Chỉ sau mấy giây ngắn ngủi, trên tấm ga giường màu trắng Thùy Dung đã hoàn toàn khỏa thân. Thân hình cô cân đối với đôi chân dài mở ra theo hình chữ V có khẩu độ hẹp, đôi gò hồng đào tròn đầy nưng nức nhô cao, màu da trắng hồng nõn nà. Gã không thể chịu được nữa. Gã cúi xuống rà lướt đôi môi của mình lên khắp cơ thể Thùy Dung. Cô rùng mình, kéo gã xuống. Họ quằn quại tột đỉnh vì yêu, vì thương. Tiếng thở hổn hển trộn với kêu rên dồn dập, dập dềnh, khi thấp khi cao, khi to, khi nhỏ, khi lên đỉnh giời, khi văng xuống vệ...

Xong cuộc làm tình, hai người cùng ra ghế ngồi. Gã bật lửa châm xì gà. Thùy Dung sửa lại váy áo, đầu tóc, tô thêm chút son lên môi. Gã móc ví đưa cho cô xấp tiền.

-Em cảm ơn anh - Người đẹp mỉm cười - Chưa bao giờ em thấy vui như thế này. Anh của em quá tuyệt.

Cô liếc nhìn gã cười đầy mãn nguyện.  Chợt điện thoại của nàng phát nhạc chuông. Cô mở máy nghe:

-Chị đây. Thế à. Cứ bảo họ ngồi chờ một lát ở phòng khách nhé. Sếp đang bận. Cô cúp máy, nhìn sang gã:

-Khách đến rồi anh ạ. Em cho người dẫn lên nhé. Lúc nào cần anh báo cho em. Gã gật đầu. Cô xuống đưa khách lên.

Cánh cửa mở. Gã đi ra cửa đón Trần Huy. Hai người ngồi đối diện. Trần Huy thấy gã dạo này quá mập. Mặt nung núc thịt, mắt húp, cổ hình như bị ngắn lại. Anh nhìn gã mỉm cười:

-Dạo này anh hơi mập đấy.

-Của trời cho đấy sếp ạ - Hoàng Thụy - Bây giờ cũng trưa rồi, ta dùng cơm nhé. Vừa ăn vừa nói chuyện cũng được sếp nhỉ.

Trần Huy chưa kịp cảm ơn thì thấy gã vung tay ra hiệu. Lập tức cô lễ tân trẻ trung, xinh đẹp với bộ áo dài màu nước biển xuất hiện trước mặt dẫn hai người sang phòng bên cạnh. Đây là căn phòng sang trọng nhất dành cho việc tiếp các vị khách đặc biệt của “Biển Xanh”. Nghe nói, ở đây có loại rượu phải hàng chục triệu một chai. Còn đồ ăn thì tất nhiên phải là loại thật sự hảo hạng rồi. Khi có khách loại này, Thùy Dung phải chuẩn bị từ trước, thậm chí thuê những người chế biến nức tiếng của vùng về nấu nướng. Còn món mồi độc có tục danh là “tay vịn” của “Biển Xanh” thì khỏi phải bàn, tiêu chuẩn phải trẻ, đẹp và biết chiều khách. Vì thế có không ít khách “đặc biệt” khi đã trải nghiệm món mồi độc của “Biển Xanh” rất muốn trở lại đây lần hai, lần ba, lần bốn…

Phòng được bố trí chiếc bàn hình chữ nhật, 4 ghế. Trần Huy nhìn gã:

-Còn ai chưa đến à? Gã cười, lắc đầu:

-Chỉ có hai anh em mình thôi. Gã vừa dứt lời thì Thùy Dung và Mai Lan bước vào. Mai Lan gật đầu chào Trần Huy rồi đến ngồi cạnh anh. Còn chiếc ghế bên cạnh gã đương nhiên là của Thùy Dung.

Cô lễ tân duyên dáng bê chiếc khay được trải tấm khăn trắng tinh bước vào. Hai chai rượu, một vang và một loại mạnh đặt trên đó. Cô nhìn lướt mọi người, nhẹ nhàng giới thiệu:

- Các anh thích dùng loại nào ạ?

Trần Huy đưa mắt nhìn hai chai rượu. Đúng là hai chai rượu này rất ngon vì đều thuộc loại nổi tiếng trên thế giới. Nhưng khi đưa mắt nhìn Hoàng Thụy, anh lại buông xuống một câu có vẻ ngây ngô và khá hững hờ:

-Loại nào ở đây chắc cũng được..

Gã nhìn Trần Huy có vẻ đồng tình nhưng trong đầu gã đã bật lên một câu chửi tục… “Đ. Con mẹ. Ông ra vẻ ngây ngô vậy thôi chứ nghe anh em bảo ông cũng là thằng sành điệu có tiếng. Cũng thích đủ thứ đấy mà”. Nghĩ vậy, gã liếc mắt nhìn cô lễ tân:

 -Dùng vang Ý trước nhé.

Lễ tân gập người chào, bê khay rượu đi. Gã nhìn Trần Huy:

-Anh dùng hải sản hay thú rừng? Trần Huy cười:                         -Hôm nay ta dùng hải sản cho dễ tiêu nhỉ. Gã đưa mắt về phía cô lễ tân, khoát tay:

-Cho hải sản nhé.

Cô lễ tân bê bốn cốc rượu vang ra bàn rồi lần lượt đặt trước mặt mọi người, động tác nhẹ nhàng và điêu luyện. Thùy Dung nở nụ cười tỏ vẻ bằng lòng. Gã đứng lên nhìn Trần Huy và hai cô gái xinh đẹp, xoa xoa tay ra vẻ trịnh trọng:

-Thưa anh Trần Huy. Lẽ ra cuộc “giao lưu” như thế này được thực hiện từ lâu rồi nhưng ai cũng bận việc. Thôi thì, muộn một chút còn hơn không. Xin chúc mừng cuộc gặp gỡ của chúng ta. Kính chúc anh Trần Huy sức khỏe, vui tươi để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Gã nhìn Trần Huy cười hề hề:

-Ta làm phát kiểu “chổng mông” anh Trần Huy nhi. Trần Huy và mọi người đứng lên, cười theo và gật đầu:

-Ừ, thích “chổng mông” thì ta “chổng mông” vậy! Thùy Dung và Mai Lan nghe thế cũng tủm tỉm cười. Thùy Dung đùa:

-Chúng em được “chổng mông” với các anh, thật tuyệt.

Tiếng chạm cốc leng keng. Mùi rượu bốc lên pha lẫn mùi xì gà. Sau những tiếng ừng ực, mọi người dốc ngược cốc theo gã. Hai người đàn ông à lên khoan khoái. Thức ăn lần lượt được dọn ra, toàn loại hải sản đắt tiền. Tiếng cười nói mỗi lúc một rôm rả, tiếng đũa bát chạm nhau lanh canh. Khi gương mặt đã hơi tái, Trần Huy đứng dậy:

-Cảm ơn anh Hoàng Thụy rất nhiều – Mặt Trần Huy tái xanh - Tôi xin chúc mọi người tràn trề sức sống và cốc này ta lại “đi Bắc Cạn” nhé.

Tất cả đứng dậy và lại vang lên điệp khúc leng keng khi những chiếc cốc chạm nhau. Mọi người càng uống càng hăng. Da mặt gã đã bầm đỏ trong khi Trần Huy càng tái xanh. Uống cạn cốc rượu, Thùy Dung ngồi lên đùi gã. Gã hôn Thùy Dung chùn chụt. Một tay ôm eo, một tay gã sục vào ngực Thùy Dung sờ soạng. Phía bên kia bàn, Trần Huy và Mai Lan cũng “diễn” như gã và Thùy Dung. Lát sau, Trần Huy ề à nói:

-Kính thưa anh Hoàng Thụy. Đã là đàn ông ai mà không thích của lạ. Chỉ có điều, người đàn ông đó có điều kiện hay không thôi. Các cụ đã dạy, “một cái lạ bằng tạ cái quen” mà lỵ.

 Thùy Dung cười ha hả:

-Sếp Huy nói chuẩn không cần chỉnh ạ. Các cụ dạy mười điều thì đúng mười một đó ạ.

Cuộc nhậu đã ngà ngà. Trần Huy nhìn hai người đẹp:

-Hai em của lạ ơi. Bây giờ các anh có chút việc riêng. Các em cho phép các anh “tự do” mấy phút nhé.

Thùy Dung và Mai Lan hiểu ý đứng dậy. Trước khi ra khỏi phòng, Thùy Dung đưa tay chỉ công tắc gắn dưới gầm bàn:

-Hai anh cứ tự nhiên nhé. Lúc nào cần, các anh chỉ cần bấm vào công tắc này là các em có mặt ngay.

Chờ cho hai cô gái ra khỏi phòng, Trần Huy nhìn gã nói vừa đủ hai người nghe:

-Vừa qua anh đã cung cấp thông tin giúp cơ quan chức năng phát hiện một số đối tượng phạm tội. Cơ quan xin cảm ơn anh rất nhiều. Cách đây hai tháng, xảy ra vụ giết Hồ Quảng tại xã Nghĩa Hồng nhưng đến nay chưa tìm được thủ phạm. Chúng tôi nghĩ, anh là người có nhiều kinh nghiệm và điều kiện nên hôm nay, tôi đến gặp và đề nghị anh hỗ trợ giúp cơ quan chức năng tìm ra manh mối thủ phạm. Gã nhìn vào khoảng trống. Một lúc sau gã quay lại nhìn Trần Huy, lắc đầu:

-Vụ này tôi có nghe nhưng hơi khó đấy. Tuy nhiên, khi cơ quan chức năng đã tin tưởng thì bên này sẽ cố gắng hết sức…

Trần Huy chú ý đến cách nói ngập ngừng rồi hai tay chống cằm, cúi mặt xuống bàn của gã. Trần Huy nghĩ, chắc hắn ta đang suy nghĩ, cân nhắc gì đây! Anh với tay cầm chai rượu tiếp tục rót vào hai cốc, nhìn thẳng vào gã:

-Gì mà suy nghĩ dữ vậy anh? Anh cứ giúp chúng tôi như vụ mấy vụ việc vừa qua là rất tốt.

Gã vẫn nhìn lơ đãng quay sang chỗ khác. Gã nghĩ, giúp được việc gì cho họ coi như mình đã lập công. Đây cũng là phao cứu sinh cho việc làm ăn của mình. Suy cho cùng, cuộc sống hiện nay là sự trả nợ đời cho nhau thôi mà. Thiên hạ có câu “Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống”. Nhưng mấy việc trước là do thằng Trần Mai phát hiện giúp. Bây giờ hắn đang nằm trong trại giam rồi. Chợt trong đầu gã lóe lên một tia sáng: ta sẽ dùng Trần Mai như mũi tên bắn nhiều đích. Gã gật đầu làm chiếc dây chuyền vàng cũng đung đưa theo:

-Báo cáo anh, Đại Phát có thằng Trần Mai, tuy là nhân viên xoàng thôi nhưng hắn có quan hệ rất rộng. Mấy vụ việc trước đây đều do hắn phát hiện. Nhưng bây giờ…

Gã nói theo cách lấp lửng. Nét mặt gã trở nên trầm tư, lắc đầu, im lặng…Trần Huy tưởng gã không hợp tác, nhẹ nhàng:

-Bây giờ anh cứ giao cho nó đi.

-Không được. Không được - Gã lại lắc đầu - Nó bị bắt về tội trộm cắp rồi. Trần Huy đứng dậy, đưa tay sờ trán vừa đi vừa suy nghĩ. Một lúc, anh quay lại nhìn gã:

-Có phải thằng Trần Mai trộm tiền của anh không?

-Chính hắn đấy –Gã gật đầu - Ngoài hắn ra còn thằng Hà Hùng vừa rồi bị bắt về tội ma túy cũng được việc lắm. Rất có thể bọn hắn nắm được tin tức.

-Hai thằng đó đang ở trong trại càng hay – Trần Huy vỗ đùi - Thế này nhé. Anh vào gặp động viên bọn nó, coi đây là cách lập công chuộc tội của chúng nó. Khi nào anh vào, chỉ cần gọi cho tôi là ô kê. Trần Huy và gã chạm cốc, bắt tay nhau thật chặt.

-Có thông tin gì, cung cấp cho chúng tôi – Trần Huy hào hứng - Đây là dịp để góp phần thiết lập lại an ninh trật tự trên địa bàn Hưng Đàn, anh nhé. Gã gật đầu, với chiếc cặp, rút trong đó chiếc phong bì được chuẩn bị sẵn nhét vào túi quần Trần Huy. Gã nghe tin dạo này vợ chồng Trần Huy ly thân, đang cô đơn. Gã vẫy tay, nháy mắt Thùy Dung:

-Em bố trí Mai Lan chăm sóc Trần Huy chu đáo nhé.

Mai Lan đến dìu Trần Huy sang phòng nghỉ bên cạnh. Còn Thùy Dung ôm gã sang phòng nghỉ cạnh đó…

Ngoài trời, bóng cây đã ngã sang chiều...

                                           

                                                 

                                                  3

                       Sau song sắt, đầu gấu lộng hành

Đêm đã về khuya, Hoàng Thụy không sao ngủ được khi nghĩ đến chiều qua, Chánh Văn phòng Công ty Đại Phát báo cho biết, dạo này tay chân của Lê Hoan thường đưa tin thất thiệt về Đại Phát. Gặp ai, bọn hắn cũng bô bô, kể về việc làm ăn của Đại Phát. Từ đó dư luận ở Hưng Đàn xôn xao bàn tán rằng, người của Đại Phát “đông như quân Nguyên” và trở thành thế lực làm chủ cuộc chơi trong bóng tối tại vùng đất này. Nghĩ đến đây, chợt gã trợn tròn hai mắt với một nỗi căm giận bất thần. Hai hàm răng gã dính sít vào nhau rồi nghiến kèn kẹt. Đôi mắt gã xếch lên như ngọn mác. Gã gằn lên mấy tiếng hừ hừ rồi văng tục. Đ. Con mẹ. Thằng chó chết Lê Hoan. Mày trước đây được tao ưu ái cho mày đủ lông, đủ cánh, ra thành lập Công ty Ánh Sáng riêng. Bây giờ mày bắt tay với mấy vị lãnh đạo để hớt tay trên tao hả? Đúng là đồ phản chủ, đồ ăn cháo đá bát, loại thối mồm. Nếu không dẹp được lời đồn thổi của Lê Hoan, có nguy cơ mình sẽ bị hắn gạt ra rìa cuộc chơi.

Nhưng trước mắt, lời đồn thổi của Lê Hoan lại là cái cớ để các cơ quan chức năng sớm muộn sờ gáy mình. Đến lúc đó không những tốn tiền mà có khi mình bị chặt tay, chân. Gã chậc lưỡi, gật đầu, dù khó đến mấy cũng phải cố gắng làm được việc mà Trần Huy nhờ mình. Đến một lúc nào đó mình lại nhờ bọn hắn. Cuộc đời này phải dựa vào nhau mà sống. Nghĩ vậy thôi, chứ cuộc đời ai biết trước chữ ngờ. Cho nên, yêu cầu của Trần Huy cứ chập chờn, ám ảnh làm gã lo lắng, không sao ngủ được. Bất giác trong đầu gã lóe lên tia hy vọng…

Cái chết của Hồ Quảng có liên quan đến Ánh Sáng về việc đấu thầu mua bán đất đai vừa rồi. Nghĩ đến đây, tự nhiên gã lại nghiến răng, cười như ma ám. Hừ. Hừ…Cũng may. Thằng Trần Mai và Hà Hùng vừa bị bắt. Được rồi. Ta sẽ có cách. Đây là  thời cơ vàng trời cho. Hắn nghiến răng rồi lẩm bẩm nhắc lại suy nghĩ của mình trước đây: phải dùng thằng Trần Mai như một mũi tên bắn trúng hai mục tiêu, vừa hỗ trợ cơ quan chức năng, vừa làm phá sản Công ty Ánh Sáng. Hắn thì thầm văng tục. Đ. Con mẹ thằng Lê Hoan. Chuyến này tao sẽ cho mày khuynh gia bại sản. Mẹ kiếp. Thằng này đã ra tay thì đừng hòng đứa nào thoát thân được. Hắn vỗ đùi đánh đét rồi thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, gã bấm máy gọi Trần Huy:

-Alô. Chào anh Trần Huy. Sáng nay tôi xin vào thăm nuôi Trần Mai nhé…Vâng. 9 giờ sáng có mặt…Vâng. Cảm ơn anh. Đúng 9 giờ sáng, gã có mặt tại trại giam. Thủ tục thăm nuôi Trần Mai cũng rất đơn giản. Gã làm thủ tục đăng ký với trực ban rồi ra phòng tiếp khách chờ.

Gã vừa mới rít được vài hơi xì gà thì cán bộ quản giáo dẫn Trần Mai đến. Gã vội vàng đứng dậy gật đầu cảm ơn người quản giáo và bắt tay Trần Mai. Chờ Trần Mai ngồi xuống ghế, gã nhìn Trần Mai, hất hàm hỏi:

-Sức khỏe thế nào, mày?

Trần Mai nhìn Hoàng Thụy:

-Dạ sếp, em vẫn bình thường à. Trong này chỉ có ăn rồi ngủ. Thi thoảng cán bộ hỏi chuyện ăn cắp tiền. Em nhận tội nên cũng không có gì căng thẳng. Gã ghé sát tai hắn, thì thầm:

-Vụ trộm cắp là chuyện vặt. Tao đang mất ăn, mất ngủ về chuyện kia của mày cơ. Hiện nay ở ngoài họ đang làm ráo riết lắm. Không hiểu có qua nổi không?

Nghe Hoàng Thụy nói vậy, tự nhiên mặt Trần Mai biến sắc. Chân tay hắn run lên như người sắp động kinh. Gã đưa tay vỗ vỗ lên vai Trần Mai:

-Cứ bình tĩnh. Chưa gì đã cuống lên như đĩa phải vôi vậy!

-Anh ở ngoài có gì xử lý hộ em nhé – Trần Mai nói như cầu cứu - Hoàng Thụy gật đầu:

-Ở ngoài tao lo đã đành. Nhưng ở trong này mày cũng phải tự lo thì may ra mới cứu được. Trần Mai mở to mắt:

-Dạ. Anh chỉ cho em với. Trăm sự, vạn sự em nhờ anh.

Hoàng Thụy đảo mắt ngó lơ xung quanh ra vẻ rất cảnh giác rồi găm cái nhìn vào Trần Mai:

-Mày có biết thằng Hà Hùng bị bắt về tội ma túy không?

-Dạ. Em thấy nó cũng bị giam trong này.

Gã nháy nháy mắt, ghé sát vào tai Trần Mai nói rất khẽ. Không hiểu gã nói gì mà Trần Mai gật đầu liên tục. Một lúc sau gã quay lại nhìn Trần Mai và đưa tay chỉ vào túi quà:

-Mày mang túi quà kia về buồng mà xài nhé. Thi thoảng tao vào thăm mày. Cố giữ sức khỏe và nghe những lời tao dặn.

Trần Mai cúi người dạ vâng rối rít. Gã nói lời tạm biệt rồi ra về. Gã cảm thấy nhẹ lòng, tin Trần Mai sẽ làm được những điều mình hướng dẫn.

Tối hôm đó, Hà Hùng được chuyển buồng giam. Hà Hùng vừa bước vào buồng, cánh cửa sắt đã được khép lại nhanh chóng. Tiếng ổ khóa va vào cánh cửa nghe lách cách, tạo ra cảm giác rờn rợn. Ở cuối buồng giam có một người cao lớn ngồi xếp bằng, nét mặt cau có, nháy mắt nhìn Hà Hùng. Hà Hùng bước lại gần. Người ấy nói rất nhỏ:

-Mày có biết Trần Mai bị bắt về tội trộm không?

-Dạ thưa có biết à.

-Thắng Trần Mai nói với tao là mày và Lê Hoan giết Hồ Quảng đấy. Hà Hùng không tin vào tai mình. Hắn lắc đầu.

Chợt Hà Hùng bị một cú đá như trời giáng vào lưng. Tiếp theo là một quả đấm cực hiểm thoi vào mặt anh ta. Hà Hùng choáng váng chưa kịp chống đỡ đã bị ngã sấp xuống sàn nhà xi măng. Anh ta nằm bất tỉnh. Khoảng một tiếng sau, có người đến đỡ dậy. Toàn thân hắn đau nhức dữ dội. Hà Hùng có cảm giác như xương sườn đã bị gãy đâu đó và sống mũi cũng bị dập. Anh ta gượng bò dậy thì được một bạn tù cầm tay kéo lại thì thầm:

-Chắc là em không chào đại ca nên bị phạt đó. Trưa nay đại ca không cho ăn đâu.

-Bây giờ làm sao đây hả anh? Hà Hùng lào phào hỏi. Người này đưa tay chỉ đại ca đang ngủ:

-Chốc nữa đại ca dậy, cậu đến xin lỗi đi nhé.

-Dạ, em nhớ rồi ạ. Em xin cảm ơn bác.

Hà Hùng thấy mệt mỏi, đau nhức, nằm thiếp đi. Nhưng anh ta không dám ngủ. Tại sao Trần Mai lại khai vớ vẩn về mình vậy? Hà Hùng run rẩy nghĩ thầm. Một lúc sau, đại ca dậy, ngáp một tiếng rõ to, vươn vai mấy cái rồi đứng lên. Hà Hùng rón rén bước tới gần, khom khom lưng, hai tay chắp lại trước ngực như sắp vái:

-Dạ thưa đại ca. Em xin lỗi đại ca. Em chào đại ca ạ.

Đại ca nhìn ra cửa sổ, buông một câu, làm hắn nổi da gà:

-Mày có muốn sống về với vợ con không?

-Dạ, thưa đại ca. Em rất muốn sống ạ. Xin đại ca cứ dạy…

-Mày ngu hết phần thiên hạ rồi. Căng tai ra nghe cho rõ này, phải tìm cách lập công chuộc tội. Tìm cách lập công chuộc tội. Mày nghe chưa?

-Dạ, thưa đại ca, nhưng em không biết cách làm ạ…

Vừa nói đến đây, Hà Hùng bị đại ca cho một cú tát giáng vào mặt. Mắt anh ta hoa lên và ngã gục xuống sàn nhà. Hà Hùng lại cố gượng bò dậy, mếu máo khóc. Khi nỗi sợ hãi đã dâng lên tột đỉnh, Hà Hùng thấy đại ca vẫy tay ra hiệu lại gần. Hà Hùng đang do dự thì đại ca quắc mắt:

-Lại gần đây!

Hà Hùng không dám chần chừ thêm giây nào nữa, dịch người bò đến gần đại ca. Đại ca ghé sát tai hắn nói rất nhỏ. Không hiểu họ trao đổi gì mà thấy Hà Hùng gật đầu lia lịa…

Sáng hôm sau, Hoàng Thụy đăng ký thăm nuôi Hà Hùng. Khi gặp anh ta, gã không nhận ra Hà Hùng nữa. Mặt mũi tím bầm, da dẻ tái nhợt, thần sắc hốt hoảng. Đôi mắt trũng buồn, tỏ vẻ mệt mỏi, chán chường. Gã nhìn Hà Hùng cất tiếng:

-Vụ ma túy của mày vẫn chưa kết thúc à? Hà Hùng lắc đầu:

-Chưa anh ạ. Tối hôm qua, trưởng buồng bảo nhỏ với em là thằng Trần Mai đã khai ra em và anh Lê Hoan giết Hồ Quảng. Lúc đầu em không nhận thì bị đầu gấu đánh sưng cả mặt mũi và không cho ăn.

-Tội ma túy của mày cũng đáng tử hình rồi – Hoàng Thụy nhìn hắn – Mày ngu lắm, đã dính vào ma túy thì không ai gỡ nổi cho đâu. Trước sau không bị dựa cột thì cũng bóc lịch hết đời và làm ma tù thôi. Hà Hùng hốt hoảng, nói như sắp khóc:

-Thế bây giờ phải làm sao anh? Em chỉ muốn được sống để về với vợ con thôi. Gã thủng thẳng:

-Bây giờ chỉ có cách lập công chuộc tội như thằng Trần Mai khai. Hà Hùng thấy ý của Hoàng Thụy và trưởng buồng tối qua rất giống nhau. Hắn gật đầu:

-Dạ. 

Gã vội vàng lấy tay bịt miệng Hà Hùng. Gã ngó trước nhìn sau không thấy ai, rồi mới ghé sát tai Hà Hùng nói rất nhỏ. Nhỏ đến mức ai đó đứng cạnh cũng không thể nghe được. Chỉ thấy gã nói, Hà Hùng gật đầu. Sau đó lại thấy gã nhìn Hà Hùng cười cười. Còn nét mặt Hà Hùng vẫn lộ rõ sự bất an, lo lắng. Gã rít xong hơi xì gà, với tay lấy túi quà đưa cho Hà Hùng:

-Cố gắng ăn uống và ngủ ngon nhé. Đừng suy nghĩ gì nhiều mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Cứ làm như thế sẽ ổn.

Gã bắt tay Hà Hùng ra xe về, lòng đầy phấn chấn, tự tin. Chuyện tưởng khó gỡ hóa ra lại dễ dàng thế. Tóm lại, trên đời này thằng con nào cũng tham sống sợ chết và muốn sung sướng. Gã nghĩ đến đây đoán, chắc Trần Huy đang mong tin lắm. Ô kê, hắn đang cần mình mà mình cũng đang cần hắn. Ở vùng đất này ai cũng nhờ nhau và mong được nhờ nhau. Cấp dưới nhờ cấp trên. Cấp trên nhờ cấp dưới. Bọn doanh nghiệp nhờ quan chức ưu ái thì quan chức lại nhờ doanh nghiệp hầu bao. Đại loại là như thế, trong thời đại này, tất cả phải nhờ nhau và phải dựa vào nhau mà sống. Muốn vậy, ai cũng phải biết dùng mưu để làm ăn. Gia Cát Lượng bên Tàu có sống lại chắc cũng phải kính nể bọn mình. Nghĩ đến đây, gã thấy mãn nguyện, cười thầm hê hê…

Gã mỉm cười một mình. Xe đưa gã về đến “Biển Xanh” lúc nào không hay. Vào phòng VIP, hắn móc lấy hộp xì gà rút ra một điếu rồi châm lửa hút. Có lẽ, chưa lúc nào gã thấy xì gà ngon đượm như hôm nay. Gã đến cửa sổ, vừa rít xì gà vừa mỉm cười nhìn xa xăm ra biển. Biển mênh mang gợn sóng. Mặt trời trên cao đang tỏa hết năng lượng để tạo nên vầng sáng rực rỡ, huy hoàng một không gian yên lặng. Bầu trời trong xanh vời vợi, không một gợn mây. Vài chú chim hải âu đang sải cánh tìm mồi. Loài chim báo bão chấp chới trong ánh nắng chan hòa của một ngày đẹp trời. Gã huýt sáo và bật cười ha hả. “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Có lẽ thiên địa đang phù hộ mình, gã đắc chí nghĩ thế. Gã rút máy gọi cho Trần Huy, giọng tưng bừng:

-Xin chào anh Trần Huy. Báo cáo với anh, công việc anh giao tôi đã hoàn thành rồi nhé. Tôi vừa gặp Trần Mai và Hà Hùng. Tin của hai tay này rất có giá trị. Các anh cho người vào hỏi ngay và cố gắng động viên để bọn hắn khai thành khẩn. Xin chào anh, hẹn gặp tại “Biển Xanh”, nhé.

Nhận được điện của Hoàng Thụy, Trần Huy mừng khôn xiết. Cuối cùng thì thông tin về kẻ sát nhân được hé lộ. Anh cấp tốc vào trại giam làm thủ tục hỏi cung Trần Mai. Quản giáo dẫn Trần Mai lên. Trần Huy chỉ ghế cho hắn ngồi. Nhìn nét mặt Trần Mai tái xanh. Phải trấn tĩnh tinh thần hắn ta vậy. Trần Huy nhìn Trần Mai, nhẹ nhàng đặt câu hỏi:

-Tôi là Trung tá Trần Huy. Hôm nay tôi sẽ hỏi anh một số vấn đề. Anh cứ bình tĩnh nghe rõ câu hỏi để trả lời chính xác nhé. Trần Mai gật đầu:

-Dạ thưa cán bộ, vâng ạ. Trần Huy nhìn vào mắt Trần Mai:

-Anh bị bắt vào đây về tội gì?

-Thưa cán bộ. Tôi bị bắt về tội trộm cắp tiền ạ. Trần Huy gật đầu, cúi xuống bàn ghi chép. Anh ngẩng lên nhìn hắn:

-Hiện nay Cơ quan điều tra đang xác minh vụ án giết anh Hồ Quảng. Vậy anh có biết Hồ Quảng không? Trần Mai gật đầu:

-Dạ thưa có biết ạ. Anh Hồ Quảng và tôi là người cùng xã Nghĩa Hồng à. Trần Huy gật đầu:

-Anh có biết ai là thủ phạm giết anh Hồ Quảng không?

Trần Mai đưa tay gãi đầu rồi nhìn lên trần nhà cố ý tránh ánh mắt Trần Huy. Mấy giây sau hắn mới quay lại:

-Thưa cán bộ. Người giết anh Hồ Quảng chính là Hà Hùng và Lê Hoan ạ.

Trần Huy gật đầu:

-Anh có biết nguyên nhân cụ thể sự việc trên không?

-Tôi và Hồ Quảng chơi thân với nhau. Cách hôm anh Hồ Quảng bị giết hai ngày, tôi nghe anh ấy than phiền là có mâu thuẫn về làm ăn và tình ái với anh Lê Hoan và anh Hà Hùng. Tối hôm bị giết, anh Hồ Quảng có nói với tôi là Hà Hùng mời đi uống nước để bàn cách giải quyết bất đồng. Anh ấy có rủ tôi đi nhưng tối đó tôi bận nên từ chối. Hôm sau thì nghe tin anh Hồ Quảng bị giết nên tôi biết khả năng Lê Hoan và Hà Hùng là thủ phạm giết anh Quảng.

Trần Huy chăm chú lắng nghe và ghi lời khai vào biên bản rồi hỏi tiếp Trần Mai:

-Anh khai cụ thể về mâu thuẫn giữa Hồ Quảng với Lê Hoan và Hà Hùng!

-Thưa cán bộ - Trần Mai lắc đầu - Tôi chỉ nghe anh Hồ Quảng kể vậy chứ không biết cụ thể à. Trần Huy:

-Hiện nay anh có biết Hà Hùng và Lê Hoan đang ở đâu không? Trần Mai:

-Thưa cán bộ. Khi tôi bị bắt về đây chỉ biết Lê Hoan vẫn đang làm Giám đốc Công ty Ánh Sáng. Hà Hùng bị bắt sau đó một ngày về hành vi mua bán ma túy. Trần Huy nhìn đồng hồ:

-Anh xem biên bản hỏi cung và ký tên đi nhé.

Trần Mai xem xong và ký tên. Trần Huy đưa tập giấy và bút cho Trần Mai ôn tồn nói:

-Trên cơ sở lời khai này, đề nghị anh viết bản tự khai theo đúng nội dung bản cung nhé.

-Dạ vâng…

Trần Mai viết bản tự khai theo đúng nội dung trong bản khai và ký tên. Sau đó, Trần Mai theo quản giáo về buồng.

 Tiếp đó, quản giáo dẫn Hà Hùng vào. Trần Huy chỉ ghế cho anh ta ngồi đối diện mình. Trần Huy giới thiệu về mình và chìa bản cung của Trần Mai cho Hà Hùng:

-Anh đọc bản khai của Trần Mai rồi có ý kiến nhé.

Hà Hùng đọc một lượt tờ khai rồi chửi thầm: Đ. Mẹ nó…nội dung hoàn toàn xuyên tạc. Nếu mình nhận thì có thể bị tử hình về tội giết người. Chết! Tiếng ấy vang lên trong đầu Hà Hùng khô khốc, chát chúa như âm thanh của địa ngục. Chết có nghĩa là hết, là trở về cát bụi hư vô. Ai rồi cũng chết cả nhưng đây là cái chết bị trừng phạt và hai tiếng “sát nhân” sẽ gắn với cái tên Hà Hùng. Hắn rùng mình khi nghĩ tới điều đó.

-Thưa cán bộ. Trần Mai khai như vậy là không đúng à.

Ghi xong lời khai của Hà Hùng, Trần Huy nhìn hắn:

-Anh cứ bình tĩnh khai cho chính xác. Đây là dịp để anh có cơ hội lập công, chuộc tội. Mặc cho Trần Huy nhắc đi nhắc lại mấy lần nhưng Hà Hùng cứ ngồi yên như phỗng. Một lúc sau hắn nhìn Trần Huy:

-Thưa cán bộ. Tôi không viết ai giết Hồ Quảng à

Không thể kiên nhẫn đợi lâu hơn, Trần Huy nhìn thẳng vào Hà Hùng với ánh mắt nghiêm khắc:

-Nếu anh thành khẩn khai báo, lập công chuộc tội thì pháp luật sẽ chiếu cố xem xét. Pháp luật Nhà nước ta bao giờ cũng rất khoan hồng. Không ai dồn con người đến đường cùng cả khi kẻ ấy biết hối cải. Ngược lại…

Hà Hùng nghe Trần Huy nói vậy đã thấy rất sợ hãi. Nghĩ lại trận đòn tối qua mà chưa hết kinh hoàng, khiếp đảm. Đòn dằn mặt của bọn đầu gấu trong tù không đùa được, dễ dàng bị chết như chơi. Không chết thì cũng tàn tật suốt đời. Nếu mình không khai nhận thì tối nay chắc chắn sẽ bị bọn hắn đánh hiểm hơn và có thể chết. Rồi còn án tử hình tội ma túy nữa. Thôi, cứ nhận theo Trần Mai và anh Hoàng Thụy hướng dẫn để lập công đã. Sau này tính tiếp. Nghĩ vậy, hắn nhìn Trần Huy khẩn khoản:

-Dạ thưa cán bộ. Em xin khai lại là, đã cùng anh Lê Hoan giết anh Hồ Quảng ạ. Trần Huy:

-Anh Hồ Quảng mâu thuẫn với các anh về vấn đề gì mà đến nỗi các anh phải xuống tay giết anh ấy?

Nghe câu hỏi này Hà Hùng thấy lời khai của Trần Mai chỉ nói do mâu thuẫn, nên hắn cũng trình bày:

-Thưa cán bộ. Tôi và anh Lê Hoan có mâu thuẫn với anh Hồ Quảng về làm ăn nên đã bàn nhau giết để trả thù ạ. Trần Huy gật đầu:

-Anh và Lê Hoan đã bàn bạc và thực hiện việc giết Hồ Quảng như thế nào? Hà Hùng cúi mặt:

-Thưa cán bộ. Trưa nay tôi bị ngã đau, không ngủ được. Bây giờ người mệt mỏi quá. Xin cán bộ cho bị can nghỉ mai khai tiếp được không ạ?

Trần Huy thấy nét mặt Hà Hùng u ám và có vẻ rất mệt mỏi. Anh nghĩ, thôi đành cho hắn nghỉ ngơi lấy sức để mai hỏi tiếp. Trần Huy gật đầu:

-Được, tối nay anh về buồng suy nghĩ thật kỹ để chiều mai khai tiếp nhé. Tôi nhắc lại chỉ có anh cứu được anh thôi đó. Phải thành khẩn, hết sức thành khẩn mới cứu được minh.

Trần Huy gọi quản giáo dẫn Hà Hùng về buồng giam. Bị can lặng lẽ bước đi, đầu hơi cúi xuống. Đến lúc này thì Trung tá Trần Huy cũng cảm thấy khá mệt mỏi, đầu óc căng ra. Có lẽ phải tìm nơi nào đó thư giản đôi chút, Trần Huy vừa bước ra khỏi phòng vừa nghĩ thế.

                                            

 

                                         

 

 

 

 

 

 

 

                                     

 

                                        

 

 

                                       4

         Lãnh đạo Viện nghe Lê Kiên báo cáo. 

Chiều nay lãnh đạo Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hưng Đàn tổ chức cuộc họp nghe Phòng 3 báo cáo vụ án giết người xảy ra tại xã Nghĩa Hồng và vụ án ma túy. Kiểm sát viên Lê Kiên đến từng đồng chí lãnh đạo Viện để gửi báo cáo về vụ án giết Hồ Quảng và vụ án ma túy. Phòng họp sắp xếp đơn giản, không cầu kỳ hoa lá nhưng nghiêm ngắn rất hợp với tính chất của một cơ quan pháp luật. Đúng 14 giờ, lãnh đạo Viện và các thành viên được mời đã có mặt đầy đủ. Một không khí trang nghiêm có phần hơi căng thẳng bao trùm lên gian phòng.

 Trần Hồng vừa mới được bổ nhiệm làm Viện trưởng, thay Phạm Đông nghỉ hưu. Ông đứng dậy nhìn mọi người và phát biểu thẳng luôn vào nội dung chính:

-Như chúng ta đã biết, vừa qua tại xã Nghĩa Hồng xảy ra vụ án giết người. Hôm nay Phòng 3 báo cáo tập thể lãnh đạo Viện về vụ án này. Sau đó chúng ta nghe luôn vụ án ma túy. Trước tiên, đề nghị đồng chí Nguyễn Hoàng phát biểu ý kiến.

Sau lời giới thiệu của Viện trưởng, Nguyễn Hoàng đứng dậy trình bày. Giọng anh ấm và sáng nên rất dễ nghe:

-Kính thưa các đồng chí. Vụ án giết người tại Nghĩa Hồng đã được Cơ quan điều tra khởi tố. Từ khi anh Hồ Quảng bị sát hại  cho đến nay đã khá lâu nhưng vẫn chưa tìm ra thủ phạm. Kẻ sát nhân vẫn còn là một ẩn số, thách thức các cơ quan pháp luật, trong đó có chúng ta. Hôm nay Phòng 3 xin báo cáo tập thể lãnh đạo Viện về vụ giết người này, sau đó là vụ án ma túy. Lãnh đạo Viện đã phân công đồng chí Lê Kiên, Phó Trưởng phòng trực tiếp kiểm sát điều tra các vụ án trên. Đồng chí Lê Kiên sẽ báo cáo và xin ý kiến các đồng chí lãnh đạo Viện.

Nguyễn Hoàng ngồi xuống, Lê Kiên đứng lên xin phép phát biểu:

-Kính thưa các đồng chí lãnh đạo Viện. Phòng 3 đã gửi báo cáo về hai vụ việc tới lãnh đạo Viện, tôi xin phép trình bày tóm tắt. Trước hết, là vụ án giết người xảy ra tại Nghĩa Hồng. Sau khi khám nghiệm hiện trường đến nay, Cơ quan điều tra đã trưng cầu giám định ADN và đối chiếu vân tay với tàng thư căn cước thì tử thi chính xác là Hồ Quảng. Hồ Quảng quê ở xã Nghĩa Hồng, có vợ tên là Lê Hương và bố là ông Hồ Tâm cùng ở quê. Nghề nghiệp công nhân. Tuy Cơ quan điều tra đã sớm tung ra nhiều mũi trinh sát truy lùng, xác minh nhưng ban đầu bị bế tắc, không phát hiện được gì. Mãi đến cách đây ba hôm, bị can Trần Mai đang tạm giam trong vụ án trộm cắp tài sản đã khai ra người giết Hồ Quảng là Hà Hùng và Lê Hoan. Lê Hoan là Giám đốc Công ty Ánh Sáng. Còn Hà Hùng là nhân viên dưới quyền của Lê Hoan. Hà Hùng đang bị tạm giam trong vụ vận chuyển ma túy. Qua đấu tranh, hiện giờ cả Trần Mai và Hà Hùng đã có lời khai thống nhất là do mâu thuẫn trong làm ăn nên Lê Hoan và Hà Hùng đã giết Hồ Quảng. Cơ quan điều tra đang xác minh nguồn tin này để tiếp tục gọi hỏi Lê Hoan. Sau cuộc họp này, chúng tôi xin phép lãnh đạo Viện sang làm việc cụ thể với Cơ quan điều tra. Kết quả thế nào chúng tôi sẽ báo cáo đầy đủ với lãnh đạo Viện. Lê Kiên dừng lại, Viện trưởng Trần Hồng nhìn anh nói:

-Đồng chí báo cáo tiếp vụ vận chuyển ma túy đi!

-Dạ vâng. Còn vụ án vận chuyển ma túy do Hà Hùng thực hiện thì người chủ mưu là Bùi Thắng. Bùi Thắng được thuê sang nước bạn vận chuyển 5 cặp heroin. Anh ta đã rủ Hà Hùng cùng đi nhưng không nói rõ mục đích. Khi sang bên nước bạn, do Bùi Thắng không liên lạc được với chủ hàng nên hai người trở về. Khi về đến nhà, Bùi Thắng mới kể cho Hà Hùng biết mục đích của chuyến đi vừa rồi là để vận chuyển về Việt Nam 5 cặp bánh heroin. Nếu trót lọt vụ này, Hà Hùng cũng được nhận số tiền thưởng khá lớn. Nhưng sau đó Bùi Thắng bị tai nạn giao thông chết. Hiện nay chỉ có lời khai của Hà Hùng. Quan điểm của Phòng 3 là Hà Hùng chưa khai hết hành vi nên nhất trí với Cơ quan điều tra tiếp tục khai thác anh ta về việc vận chuyển ma túy. Phòng 3 xin ý kiến chỉ đạo của lãnh đạo Viện.

Chờ Lê Kiên ngồi xuống, Nguyễn Hoàng phát biểu:

-Như các đồng chí đã biết, về vụ án giết Hồ Quảng, hiện nay chỉ mới có lời khai của Trần Mai và Hà Hùng. Nhưng theo tôi thì lời khai nhận cũng rất chung chung. Tôi đề nghị Phòng 3 cùng Cơ quan điều tra khẩn trương xác minh, làm rõ các vấn đề sau:

1.Tại sao Trần Mai nghe Hồ Quảng kể về sự bức xúc, mâu thuẫn của mình với Hà Hùng và Lê Hoan?

2.Trong vụ án này, Lê Hoan và Hà Hùng đã giết Hồ Quảng vì mục đích, động cơ gì?

3. Qua khám nghiệm và đối chiếu thời gian, thời tiết ta đã biết rõ nạn nhân chết vì vết dao đâm ngược từ dưới lên thấu ngực phải và trong một đêm trăng sáng nhưng tại sao chưa bám vào hiện trường để hỏi nên lời khai của Trần Mai và Hà Hùng vẫn rất chung chung! 

4. Hành vi giết người thể hiện như thế nào, giết bằng dao phay có phù hợp với vết thương trên người nạn nhân hay không?

Cơ quan điều tra mới hỏi Trần Mai và Hà Hùng, còn Lê Hoan chưa đụng đến. Tóm lại, có thể nói, đây mới chỉ là thông tin ban đầu để báo cáo lãnh đạo Viện biết mà thôi. Các đồng chí hết sức lưu ý đối với các vụ án truy xét, việc điều tra hết sức khó khăn nếu không có chứng cứ vật chất. Còn đối với vụ án ma túy thì, Bùi Thắng là người chủ mưu đã chết. Vụ án chưa có hậu quả xảy ra. Trường hợp này cần chú ý xem xét thận trọng.

Viện trưởng Trần Hồng cùng các thành viên khác nghe Nguyễn Hoàng phát biểu với lập luận chặt chẽ, khúc chiết nên gật đầu, tán thành. Viện trưởng xem đồng hồ, nhìn mọi người:

-Vừa qua, tình hình trật tự an toàn xã hội trên địa bàn tỉnh ta rất phức tạp. Số án trật tự xã hội xảy ra gấp đôi cùng kỳ năm ngoái. Nhưng các đồng chí Phòng 3 đã bám sát Cơ quan điều tra, phối hợp giải quyết dứt điểm các vụ án trật tự xã hội. Trong quá trình xét xử, Kiểm sát viên đã tích cực tranh luận, bảo vệ quan điểm cáo trạng, góp phần cùng Tòa án xét xử nghiêm, được dư luận đồng tình. Nhân đây, thay mặt lãnh đạo Viện, tôi biểu dương sự cố gắng của các đồng chí.

Tuy nhiên, hiện nay còn nhiều vụ án giết người không quả tang kéo dài, chưa tìm được thủ phạm. Đây là nhiệm vụ chính của Cơ quan điều tra nhưng Viện kiểm sát chúng ta cũng có phần trách nhiệm. Lãnh đạo Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Thường trực Tỉnh ủy rất quan tâm đến vụ án này. Phòng 3 cần chú ý phối hợp cùng Cơ quan điều tra có biện pháp đấu tranh, truy tìm thủ phạm. Riêng đối với vụ giết người tại xã Nghĩa Hồng và vụ án ma túy, tôi nhất trí như ý kiến đồng chí Nguyễn Hoàng. Yêu cầu Phòng 3 cùng Cơ quan điều tra xác minh, tiến hành hỏi ngay Lê Hoan, sau đó báo cáo lãnh đạo Viện. Tôi lưu ý các đồng chí phải căn cứ hiện trường để đấu tranh với bị cáo. Yêu cầu Phòng 3 có báo cáo về vụ án này với Viện kiểm sát nhân dân tối cao.

Trong khi nghỉ giải lao để nghe Phòng 4 báo cáo, Nguyễn Hoàng và Lê Kiên định xin phép về thì Viện trưởng gọi Nguyễn Hoàng ở lại. Chờ cho Nguyễn Hoàng ngồi xuống, Viện trưởng Trần Hồng bắt tay anh:

-Chúc mừng đồng chí nhé. Bước ngoặt cuộc đời đấy. Ngày nào về trường khai giảng lớp nghiên cứu sinh vậy? À này, Văn phòng đang chuẩn bị tổ chức liên hoan cho anh đấy. Nguyễn Hoàng mỉm cười:

-Cảm ơn Viện trưởng. Còn một tuần nữa là khai giảng ạ.

Ra khỏi phòng họp, Nguyễn Hoàng nhận được tin nhắn của Lệ Quyên: “Chiều nay, anh nhớ về ăn cơm với mẹ con em nhé”. Anh mỉm cười, lòng lâng lâng. Lòng yêu thương, biết ơn người vợ tần tảo, chung thủy chưa bao giờ vơi trong anh. Anh có cảm nhận sâu sắc rằng, càng sống với nhau hai người càng thấu hiếu nhau hơn. Sự thấu hiểu cũng là hành trình của hòa hợp, còn hơn thế nữa, là sống cho nhau, sống vì nhau một cách tự nguyện và đắm say. Cứ như Lệ Quyên sinh ra là để cho anh vậy. Bất chợt, Nguyễn Hoàng nhớ lại mấy câu thơ anh làm tặng Lệ Quyên trong dịp sinh nhật nàng gần nhất: Như hẹn nhau từ kiếp trước / Em sinh ra để anh yêu / Chúng mình không thề non nước / Vẫn như trăng sáng thủy triều…

Đọc xong tin nhắn của vợ, Nguyễn Hoàng nhắn tin lại cho Lệ Quyên: “Anh đang về em à”. Anh  dắt xe ra khỏi cơ quan. Ùa vào anh màu nắng mùa thu vàng nhẹ dịu dàng cuối chiều, trải dài trên khắp ruộng ngô xanh mơn mởn, chạy tít tắp theo bờ sông Hoàng Long. Từng đàn cò trắng giang rộng đôi cánh bay lượn trên cánh đồng bát ngát. Đằng sau rặng tre xanh, những làn khói lam chiều theo nhau trôi bồng bềnh như màn sương nhạt trên mái làng xa xa. Có phải, sắp phải xa Hưng Đàn nên nhìn quê hương, nơi bến đậu của mình anh càng thấy đẹp hơn, yêu hơn. Ngắm cảnh chiều miền quê, anh bâng khuâng nhớ tới câu thơ của Chế Lan Viên: Khi ta ở đất chỉ là nơi ở/ Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn. Nguyễn Hoàng đang mải mê thả hồn vào cảnh sắc thiên nhiên thì điện thoại rung chuông. Anh cho xe tạt sang đường, mở máy thấy Lê Kiên gọi cho mình. Anh nghe rồi trả lời đồng nghiệp:

-Alô…Tớ về gần nhà rồi. Cơ quan điều tra mời à…. Thôi. Cậu cứ nghe đi nhé. Có gì về ta trao đổi sau. Tối nay gia đình mình có chút việc.

Kiểm sát viên Lê Kiên phóng xe sang Cơ quan điều tra. Đến nơi thấy Trần Huy và nhiều đồng chí đang chờ. Bước vội vào phòng, Lê Kiên ngồi xuống ghế. Trung tá Trần Huy vào cuộc luôn:

-Báo cáo các đồng chí. Căn cứ từ tin tức cơ sở, Cơ quan điều tra đã đấu tranh với Trần Mai và Hà Hùng về vụ án giết người tại Nghĩa Hồng. Lúc đầu Hà Hùng không nhận tội. Thái độ khai báo của hắn rất nhỏ giọt. Chỉ khi Cơ quan điều tra đưa chứng cứ ra thì hắn mới khai nhận là cùng với Lê Hoan giết Hồ Quảng để trả thù. Chúng tôi tìm mọi cách động viên để Hà Hùng khai báo đúng sự thật. Chiều mai sẽ tiếp tục hỏi anh ta và sau đó sẽ tổ chức đối chất giữa Trần Mai và Hà Hùng.

Căn phòng rộn ràng những lời chúc mừng. Có tiếng thở phào, như vậy là nút thắt của vụ án đã được cởi mở. Kẻ sát thủ dần bị lộ mặt. Lê Kiên nghe vậy, đứng lên nhìn mọi người:

-Chúng tôi vừa báo cáo lãnh đạo Viện một số vụ án, trong đó có vụ này. Lãnh đạo Viện rất phấn khởi khi nghe tin Cơ quan điều tra đã phát hiện ra manh mối kẻ giết Hồ Quảng. Viện trưởng của chúng tôi gửi lời chúc mừng Cơ quan điều tra và mong sớm kết thúc đưa vụ án này ra truy tố xét xử.

Nghe vậy, Trần Huy gật đầu, tươi cười:

-Chiều mai kính mời Kiểm sát viên Lê Kiên đi cùng với chúng tôi vào hỏi cung Hà Hùng –Trần Huy ghé sát tai Lê Kiên - Bây giờ mời anh đến nhà hàng “Biển xanh” dùng cơm tối nhé. Lâu lâu rồi ta chưa chạm cốc với nhau. Lê Kiên gật đầu đồng ý.

Khi đến nhà hàng “Biển Xanh”, Lê Kiên được lễ tân dẫn lên phòng VIP. Anh đẩy cửa bước vào phòng đã thấy Trần Huy và Hoàng Thụy ngồi phì phèo rít xì gà. Lê Kiên bắt tay hai người. Gã cầm tay Lê Kiên rất chặt, cười thân mật:

-Chào Lê Kiên, sao lâu nay không thấy bóng dáng chú em đâu cả? Lê Kiên nở nụ cười tươi:

-Báo cáo ông anh, do đuổi theo công việc bề bộn nên em ít được diện kiến Giám đốc Công ty Đại Phát đó ạ. Gã cười:

-Gớm chú em cứ khách sáo. Hôm nay phải uống bù, chơi bù nhé, có phải vậy không anh Trần Huy. Trần Huy cười ha hả:

-Bù thì bù, chứ sợ gì Lê Kiên nhỉ. Này, sắp tới Nguyễn Hoàng đi học nghiên cứu sinh. Tương lai, Lê Kiên sẽ thay Nguyễn Hoàng đấy. Cờ sắp đến tay rồi nhé. Gã nháy nháy mắt nhìn Lê Kiên:

-Thế hả. Tin vui nhất trong ngày đây. Chúc mừng trước chú em nhé. Các chú cứ được lên chức là anh càng mừng. Kinh nghiệm cuộc đời, anh khuyên các chú lên cấp trưởng nhanh lên. Bởi vì, cấp phó, như người ta định nghĩa, đó là: làm thì toàn việc khó, họp thì ngồi một xó, phong bì thì lúc có lúc không. Cả ba người cười hà hà.  

-Ông anh nói chí phải – Lê Kiên - Chợt gã đưa tay ra hiệu, cô lễ tân trẻ, xinh đẹp bước đến,:

-Bây giờ các anh dùng gì ạ? Trần Huy trả lời thay gã:

-Hải sản như hôm trước. Gã cười:

-Hôm nay có Lê Kiên, chắc ta phải đổi gió chứ? Lê Kiên:

-Hải sản cũng được anh à. Em chén gì cũng ngon cả mà.

-Như hôm trước nhé -  Gã nói với cô lễ tân - Gọi các bà chị lên ngay nhé.

Một lúc sau các tiếp viên Thùy Dung, Mai Lan và Hồng Nhung lên ngồi bên cạnh Hoàng Thụy, Trần Huy và Lê Kiên. Thế là bàn nhậu có ba cặp đôi thật hoàn hảo. Rượu vào, lời ra  cứ râm ran cả căn phòng. Chợt gã cao hứng đứng lên:

-Các anh em ạ. Hôm nay là một ngày vui. Vui vì công việc trôi chảy. Vui vì anh em ta hiểu nhau hơn. Vui vì có mồi ngon và các em xinh đẹp. Cổ nhân nói: “Rượu ngon phai có bạn hiền” không sai tẹo nào. Nhân dịp Trần Huy lập được công lớn, đề nghị nâng cốc chúc mừng. Phải “chổng mông” thôi anh em ạ.

Tất cả cùng đứng lên, cốc chạm cốc leng keng và sau đó là tiếng “à” vang lên đều như bắt nhịp. Mọi người ngồi xuống gắp thức ăn cho nhau. Trần Huy nhìn Hoàng Thụy:

-Chiến công này có sự giúp đỡ nhiệt tình của anh Hoàng Thụy đấy ạ. Sắp tới, sẽ có nhiều việc, mong chúng ta phối hợp tốt hơn. Cốc này, tôi đề nghị chúng ta chúc mừng và cảm ơn anh Hoàng Thụy.

Cốc chạm cốc, điệp khúc leng keng vang lên. Cười. Nói. Vui vẻ, rộn ràng hơn. Đến lượt Lê Kiên đứng dậy, hai tay nâng cốc Whisky:

-Thưa cả nhà. Hôm nay tôi được tham gia bữa tiệc rất vui. Đặc biệt, anh Trần Huy hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Xin chúc mừng anh Trần Huy và cả nhà nhé. Tất cả đứng lên. Lê Kiên hô:

-Một, hai, ba. Dô…Dô…Dô…Tất cả đều hô:

-Dô…Dô…Dô…

Lê Kiên uống tương đối nhiều rượu nên cảm thấy chuếnh choáng. Tiếng nói của anh dần dần trở nên méo mó. Mắt đã ngầu đỏ. Thùy Dung bảo Hồng Nhung dìu Lê Kiên vào phòng nghỉ. Hồng Nhung dìu Lê Kiên đi. Thùy Dung vội nhắc:

-Tiếp khách chu đáo Hồng Nhung nhé.

Phòng VIP hiện còn Trần Huy và Hoàng Thụy. Trần Huy bắt tay Hoàng Thụy:

-Như vậy hai thằng Trần Mai và Hà Hùng khai tốt. Cảm ơn anh Hoàng Thụy. Bây giờ đến giai đoạn xác minh chắc sẽ phức tạp hơn. Cho nên anh cũng phối hợp chặt chẽ với cơ quan chức năng nhé. Gã nghe vậy, gật đầu cười ha hả:

-Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của công dân mà. Lúc nào cần gì, Trung tá cứ chỉ thị. Vừa rồi tôi vào gặp và động viên Trần Mai, Hà Hùng. Hai thằng ấy biết rõ việc giết Hồ Quảng là do Lê Hoan mất thầu khu đất khi đấu thầu với Hồ Quảng. Cho nên Lê Hoan và Hà Hùng đã giết Hồ Quảng. Thằng Trần Mai và Hà Hùng mới nhớ được như vậy. Còn cụ thể để hắn nhớ tiếp. Vì vậy, khi hỏi cung, nên lưu ý nội dung này. Trần Huy gật đầu:

-Anh em chúng tôi cũng đang suy nghĩ như vậy. Gã nhìn Trần Huy:

-Lời khai của Trần Mai và Hà Hùng rất quan trọng và nhạy cảm sếp ạ. Do vậy công tác giam giữ nhớ bảo đảm an toàn đấy nhé. Trần Huy nhấp ngụm rượu, nhìn gã:

-Anh nói vậy là tôi hiểu rồi. Ông anh đúng là siêu đẳng. Đây là công việc cần tính toán kỹ.

Lâu nay, Trung tá Trần Huy nghe tin đồn đóng cổ phần vào Công ty Đại Phát sinh lời tốt. Anh ướm hỏi gã:

- Không hiểu đóng cổ phần vào Đại Phát thủ tục ra sao nhỉ? Gã nhe hàm răng úa vàng vì xì gà cười bả lả:

-Trung tá khỏi cần lo. Có bao nhiêu cũng được. Chưa có thì anh em ứng hộ. Trung tá nên nhớ rằng, cổ phần tại Đại Phát là chỉ có sinh lời khủng. Trung tá cần đóng, đóng bao nhiêu chỉ cần ra ký hợp đồng là ô kê. Trần Huy nghe gã nói vậy, tròn hai mắt:

-Thế anh định lôi tôi vào cho vay nặng lãi à? Gã lắc đầu cười nhạt:

-Tiền của anh không cần đầu tư vào ngành nghề ấy. Đại Phát cũng phải có trách nhiệm bảo vệ các anh chứ. Đồng tiền của các anh là đồng tiền sạch mà.

Trần Huy cười tủm. Một bài toán hiện lên trong đầu Trung tá Trần Huy. Đúng ra là một chiến thuật làm ăn, làm giàu nhanh. Ừ, tội gì mà không đầu tư vào đây. Đại Phát đang phát mà. Quyết thôi! Gã nhìn đồng hồ bảo Trần Huy:

-Chuyện làm ăn cứ thế. Bây giờ đến tiết mục “dân ca và chèo nhé”. Trần Huy gật đầu liên tục:

-Nhất trí. Mấy em “Biển Xanh” được việc lắm anh nhỉ.

-Thùy Dung chọn mãi mới được đấy. Cứ vui hết mình đi Trung tá nhé. Đời người chỉ sống có một lần. Sống làm sao cho khi ra đi khỏi tiếc nuối những món ngon, của lạ trên đời. Trời cho ta số hưởng thì cứ hưởng thôi, Trung tá nhỉ. He… he…

                                              

                                            

                                             5

                           Đêm trăng rằm đẫm máu

Hà Hùng nhận lệnh đi cung vào một buổi chiều. Theo sau cán bộ quản giáo ra phòng hỏi cung, hắn vừa đi vừa thầm nghĩ: buổi đi cung hôm rồi mình chỉ khai chung chung như Trần Mai. Hắn vẫn nhớ văng vẳng bên tai lời thầm thì, gợi ý sặc mùi đe dọa của Hoàng Thụy và Vương Minh. Nếu không khai theo nội dung, yêu cầu của hai lão thì vô cùng nguy hiểm, có thể bị đánh chết. Nghe anh em kể, Vương Minh đã từng đấm hộc máu bạn tù phải đi cấp cứu. Nghĩ đến đây hắn toát mồ hôi trán, không dám nghĩ tiếp nữa. Khuôn mặt lạnh băng, cau có của Vương Minh luôn ám ảnh hắn kể cả trong bữa ăn hay giấc ngủ. Có hôm, sau trận đòn của Vương Minh, hắn thiếp đi và mơ thấy Vương Minh đang cầm dùi cui giáng vào đầu mình. Cái đầu bị vỡ ra như một quả dưa hấu được ném mạnh xuống nền nhà, máu me bê bết. Tỉnh giấc, hắn còn hốt hoảng, trống ngực dội thình thình, mồ hôi toát ra đầm đìa như vừa tắm xong. Thôi thì, hắn nghĩ, đất không chịu giời thì giời phải chịu đất vậy. Khi đến phòng hỏi cung, hắn thấy người hỏi cung vẫn là cán bộ Trung tá Trần Huy. Chờ Hà Hùng ngồi xuống, Trần Huy gõ cây bút bi xuống bàn:

-Ta bắt đầu làm việc nhé. Theo quy định của pháp luật, hành vi phạm tội vận chuyển ma túy của anh là đặc biệt nghiêm trọng, có thể bị xử phạt tử hình. Để được pháp luật xem xét, khoan hồng thì anh phải lập công chuộc tội bằng việc khai báo thành khẩn.

Hà Hùng nghe Trần Huy nói vậy, hai sống lưng lạnh buốt. Không chết vì đánh thì chết vì ma túy. Hắn hình dung ra cái cọc bắn ở pháp trường cùng với huyệt mộ được đào sẵn ở trước mặt. Chỉ một loạt đạn thôi là mình sẽ bị đẩy xuống huyệt mộ kia. Hắn rùng mình, định thanh minh nhưng rồi lại gật đầu:

-Thưa cán bộ, vâng ạ. Em sẽ thành khẩn khai báo…

-Thôi, chuyện vận chuyển ma túy tạm thời như vậy đã nhé. Bây giờ anh cho biết, trong lần đấu thầu đất tại làng Đình, anh có biết mâu thuẫn giữa Lê Hoan và Hồ Quảng là gì không? Tự nhiên giọng hắn run run, trả lời:

-Dạ thưa cán bộ. Sau khi tỉnh Hưng Đàn công bố quyết định trúng thầu thì em nghe anh Hồ Quảng nói lại là: “Anh Lê Hoan có trách mình là người không biết điều, hớt tay trên anh ý”. Chuyện chỉ có vậy thôi à. Trần Huy gật đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đờ đẫn của hắn:

-Anh có nghe ai nói Hồ Quảng cặp bồ với Phạm Xuân, vợ Lê Hoan không? Nghe câu hỏi này, mắt hắn nheo nheo, mày hơi nhíu lại, nhìn xa xăm rồi quay lại nhìn Trần Huy:

-Dạ vâng, có lần anh Lê Hoan gặp em nói rằng, dạo này Hồ Quảng hay rủ rê Phạm Xuân đi chơi. Trần Huy lại gật đầu. Cái gật đầu của anh vô tình làm cho người đối diện có phần bình tĩnh, tự tin hay sao ấy. Anh nhẹ nhàng nói với Hà Hùng:

-Sau đó thế nào? Anh cứ mạnh dạn khai đúng sự thật nhé. Càng đúng càng có cơ hội được khoan hồng tốt. Hắn liếm mép, nhìn Trần Huy như một vị cứu tinh:

-Buổi sáng ngày anh Hồ Quảng bị giết, anh Lê Hoan đi xe máy đến nhà em bảo: “Mày tìm cách rủ thằng Hồ Quảng tối nay đến Bãi Cạn, Khe Mưng nói chuyện. Mày ở đó với hắn, chờ tao đến. Công việc của mày chỉ có vậy thôi. Tao sẽ cho nó một trận đòn cảnh cáo và sẽ bồi dưỡng cho mày 10 triệu đồng”. Dạ, thưa cán bộ. Em thấy ngon ăn quá nên đồng ý luôn. Nói chuyện xong, anh Lê Hoan viết cho em tờ giấy, tựa như bản hợp đồng và hẹn 10 giờ đêm nay có mặt tại Bãi Cạn, Khe Mưng…Đến đây, hắn ngừng lời. Hai bên mép hắn sùi bọt trắng xóa. Hắn dừng lại liếm mép. Trần Huy rót cốc nước lọc mời hắn. Hắn uống cạn cốc nước, thở hổn hển, dung ống tay áo lau mồm:

-Hôm đó, theo hẹn, em cầm chai rượu và ít lạc rang làm mồi cùng Hồ Quảng ra Bãi Cạn ngồi nhâm nhi. Hơn 10 giờ đêm, thấy anh Lê Hoan đi xe máy đến. Em còn nhớ, hôm đó ngày rằm trời rất sáng. Sau khi dựng xe, anh Lê Hoan lao vào. Em thấy tay Lê Hoan cầm một con dao phay rồi vung lên chém xuống người Hồ Quảng. Khi nghe anh Hồ Quảng kêu ối lên một tiếng, em sợ quá, hốt hoảng chạy về nhà.

-Anh nghĩ lại để khai cho chính xác nhé - Trần Huy hỏi tiếp - Theo kết quả khám nghiệm tử thi, nạn nhân chêt do vết thương đâm vào ngực phải theo hướng từ dưới lên. Tại sao, trong đêm, anh nhận ra Lê Hoan cầm dao phay chém vào người Hồ Quảng?

-Dạ thưa cán bộ, hôm đó tuy trăng rằm rất sáng nhưng vì hốt hoảng quá nên em cũng không thấy chính xác là anh Lê Hoan dùng dao phay chém hay đâm. Em cũng không nhớ Lê Hoan chém nào vị trí nào trên người Hồ Quảng nữa à. Em chỉ còn nhớ lúc ấy rất sợ, vội vàng bỏ chạy về nhà. Về đến nơi thì trời mưa rất to kèm theo sấm chớp đùng đùng.

-Bản hợp đồng mà anh khai để đâu rồi?

-Sau khi anh Lê Hoan cho 10 triệu đồng, em quẳng đi rồi ạ.

-Anh cam đoan lời khai trên đây là sự thật không?

-Dạ thưa cán bộ - Hắn cúi mặt xuống bàn - Đúng sự thật một trăm phần trăm ạ. Trần Huy gật đầu, đưa tờ biên bản ghi cung cho Hà Hùng:

-Bây giờ anh đọc kỹ và ký vào biên bản này nhé. Nếu thấy không có gì thắc mắc, anh ghi ý kiến của mình bên dưới: “Tôi đã đọc lại, nhất trí ký tên”.

Hắn đọc đi đọc lại hai lần. Nét mặt hắn tỏ vẻ căng thẳng, lo âu. Đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi. Hình như có nỗi bất an nào đó đang trỗi dậy trong tâm can hắn. Hà Hùng chậm chạp cầm lấy chiếc bút Trần Huy đặt sẵn trước mặt hí hoáy ghi một dòng chữ vào phía dưới biên bản hỏi cung: “Tôi đã đọc lại biên bản, nhất trí, ký tên”. Hắn ngoáy bút, chữ ký loằng loằng hiện lên phía dưới dòng chữ. Hắn nghĩ, bản cung thì dài nhưng chỉ có chữ ký là thật. Trần Huy đưa cho hắn mấy tờ giấy trắng:

-Trên cơ sở bản cung này, anh viết bản tự khai đi nhé.

-Dạ vâng cán bộ…

Hắn cúi đầu viết liền một mạch. Rất khác với sự ngập ngừng khi trả lời Trần Huy lúc trước. Viết xong, hắn lễ phép đưa lại tờ tự khai cho Trần Huy bằng hai tay. Trần Huy xem xong thấy phù hợp với bản cung. Anh gật đầu và giao quản giáo dẫn Hà Hùng về buồng giam.

Trần Huy thở phào, tràn ngập niềm vui. Thế là, tên giết người đã lộ mặt. Nó làm mình mất ăn, mất ngủ thời gian qua. Vụ án Hồ Quảng tưởng chừng bế tắc bỗng nhiên được khơi thông tuồn tuột, dễ dàng. Hoàng Thụy, cái tay Giám đốc ma mãnh thế mà lại được việc ra phết. Người ta nói “dùng độc trị độc” quả không sai. Trần Huy xếp lại hồ sơ. Anh lấy máy gọi báo cho cấp trên:

-Báo cáo sếp. Hôm nay Hà Hùng khai nhận hết rồi sếp à. Rõ ràng lắm. Sáng mai em xin báo cáo sếp để triển khai các công việc tiếp nhé. Chẳng biết bên kia nói gì mà Trần Huy rất tươi:

-Vâng ạ. Báo cáo sếp, em về cơ quan ngay bây giờ ạ.

Con đường về cơ quan chẳng có gì thay đổi nhưng Trần Huy thấy nó trở nên đẹp lạ lùng. Lòng anh lâng lâng như vừa nhận được một phần thưởng giá trị nào đó. Anh hình dung ra nét mặt vui mừng của các sếp khi nghe mình trình bày lại nội dung cuộc hỏi cung Hà Hùng vừa rồi. Ngồi trong xe nhưng Trần Huy thả hồn mình lên bầu trời mùa thu dịu dàng trong xanh vời vợi với những đám mây bắt nắng đang trở nên rực rỡ hơn. Cây cối bắt đầu thay lá, những thảm vàng lao xao trên đường khi có gió thổi qua. Mùa thu cho ta cảm giác lâng lâng khi những cơn gió rải đồng man mác đi qua. Hơi may phảng phất đây đó làm cho con người dễ chịu. Trần Huy nhìn ra xa, những thửa ruộng trải vàng óng ả. Lại thêm một mùa lúa chín, Trần Huy hít hà mùi thơm quen thuộc của đồng quê.

Xe ô tô dừng trước sân cơ quan. Trần Huy xuống xe vội chạy ào lên phòng Thủ trưởng. Trong phòng, Nguyễn Hùng, Giám đốc Công an tỉnh Hưng Đàn và Phó Giám đốc Ngô Bằng đang chờ sẵn. Nguyễn Hùng bắt tay Trần Huy, cười tươi:

-Chúc mừng cậu. Sau bao ngày mong đợi, hôm nay có kết quả thật vui. Phó Giám đốc Ngô Bằng cũng nắm chặt tay anh:

-Cậu báo cáo tình hình cụ thể đi nào. Trần Huy ngồi vào ghế, giở tập tài liệu rồi với giọng hào hứng:

-Báo cáo các Thủ trưởng. Hà Hùng bị bắt về hành vi vận chuyển ma túy. Tội ma túy thì hắn đã nhận. Hôm nay hắn nhận thêm hành vi mới là đồng phạm với Lê Hoan về tội giết Hồ Quảng. Theo hắn khai thì do mâu thuẫn phát sinh trong quan hệ làm ăn giữa Lê Hoan với Hồ Quảng và chuyện tình ái giữa Hồ Quảng và Phạm Xuân, vợ Lê Hoan nên hắn đã tổ chức cùng Hà Hùng đánh chết Hồ Quảng. Hà Hùng khai được Lê Hoan thuê dụ Hồ Quảng ra địa điểm Bãi Cạn, Khe Mưng. Khoảng 10 giờ đêm thì Lê Hoan đi xe máy ra Bãi Cạn, Khe Mưng. Khi gặp Hồ Quảng, Lê Hoan đã dùng dao phay chém, đâm Hồ Quảng.

Trên cơ sở lời khai nhận này, em đã cho Hà Hùng viết tường trình. Ngày mai sẽ đối chiếu với hiện trường và vết thương để đấu tranh với Hà Hùng. Căn cứ lời khai của Trần Mai và Hà Hùng, em đề xuất cho gọi Lê Hoan và người nhà của Lê Hoan để xét hỏi. Đồng thời ra quyết định bắt Lê Hoan trong trường hợp khẩn cấp. Giám đốc Nguyễn Hùng nhìn Trần Huy gật đầu:

-Đây là vụ án truy xét nên hết sức thận trọng. Hôm nay lãnh đạo nghe và cho ý kiến trên cơ sở báo cáo của Điều tra viên. Về chứng cứ và thủ tục tố tụng thì Điều tra viên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy nhé. Vì vậy, Cơ quan điều tra cần báo cho Viện kiểm sát biết để phối hợp, tham gia ngay từ đầu, tránh oan, sai. Tôi đề nghị đồng chí Ngô Bằng trực tiếp chỉ đạo vụ án này. Ngô Bằng quay sang Trần Huy:

-Tối nay đồng chí dự thảo kế hoạch điều tra nhé. Bao gồm tất cả các nội dung mà Giám đốc Nguyễn Hùng vừa đề cập. Trần Huy đứng dậy hướng về Thủ trưởng của mình:

-Báo cáo hai Thủ trưởng, tôi hứa sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Sau đó tất cả chia tay nhau trong niềm vui chiến thắng. Trần Huy vào phòng thì có chuông điện thoại. Anh mở điện thoại thì thấy Lê Kiên đang gọi minh:

-Alo. Lê Kiên à. Vâng…Mai lãnh đạo Viện nghe à. Bên này lãnh đạo cũng vừa nghe…Vâng…Mai tôi sang nhé.

 Cuộc họp sáng nay do đồng chí Phạm Nghĩa, Phó Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Hưng Đàn chủ trì. Ông ngồi tại bàn làm việc của mình. Lê Kiên và Trần Huy ngồi đối diện. Nhìn mọi người một lượt, ông vào việc luôn:

-Chúng tôi vui mừng khi nghe tin Cơ quan điều tra đã tìm ra thủ phạm giết người tại xã Nghĩa Hồng. Bây giờ mời đồng chí Trần Huy trình bày cụ thể nhé.

Trần Huy chuyển cho Phạm Nghĩa và Lê Kiên bản báo cáo đã được chuẩn bị sẵn:

-Báo cáo Phó Viện trưởng. Tất cả nội dung khai thác, điều tra tôi đã viết cụ thể trong văn bản này, xin gửi các anh đọc nghiên cứu. Bây giờ tôi xin trình bày những nét chính của sự việc như sau: trên cơ sở các nguồn tin của quần chúng, vừa qua, Cơ quan điều tra phát hiện thủ phạm giết anh Hồ Quảng tại xã Nghĩa Hồng là Hà Hùng và Lê Hoan. Hà Hùng và Hồ Quảng là bạn thân, cùng quê Nghĩa Hồng. Hà Hùng vốn là nhân viên của Lê Hoan, Giám đốc Công ty Ánh sáng. Y đang bị bắt giam về tội vận chuyển ma túy mà hôm trước quý Viện đã phê chuẩn tạm giam. Qúa trình điều tra, Hà Hùng khai: do mâu thuẫn với nhau trong làm ăn và ghen tuông tình ái nên Lê Hoan đã chủ mưu cùng Hà Hùng giết Hồ Quảng. Lời khai của Hà Hùng với Trần Mai phù hợp nhau. Nội dung này tôi đã báo cáo với lãnh đạo Công an tỉnh hôm qua. Hôm nay, tôi được giao nhiệm vụ sang báo cáo với Viện kiểm sát để xin phê chuẩn bắt giam Lê Hoan. Nghe đến đây, Phó Viện trưởng Phạm Nghĩa cắt ngang:

-Đồng chí Trần Huy có thể cho biết mâu thuẫn cụ thể giữa Lê Hoan và Hồ Quảng như thế nào? Trần Huy:

-Báo cáo đồng chí Phó Viện trưởng. Vừa qua, tỉnh Hưng Đàn có tổ chức đấu thầu đất tại khu đô thị mới. Lê Hoan và Hồ Quảng cũng bỏ thầu mảnh đất trong khu đô thị làng Đình. Nhưng cuối cùng Hồ Quảng thắng thầu. Lê Hoan cho rằng Hồ Quảng đã chơi tay trên. Mâu thuẫn làm ăn là chính, còn có thêm một khúc mắc khác, Lê Hoan nghi ngờ Hồ Quảng lén lút cặp bồ với vợ mình là Phạm Xuân. Phạm Nghĩa yêu cầu:

-Còn hành vi cụ thể của Lê Hoan giết Hồ Quảng như thế nao? Trần Huy gật đầu, tiếp tục:

-Vâng, thưa anh. Từ mâu thuẫn trên, Lê Hoan nhờ Hà Hùng hẹn Hồ Quảng ra Bãi Cạn, Khe Mưng xã Nghĩa Hồng để ngồi nhậu. 10 giờ đêm hôm đó, Lê Hoan mang dao phay, đi xe máy đến và chém Hồ Quảng chết gục tại chỗ. Lời khai của Hà Hùng phù hợp với lời khai của Trần Mai và cũng phù hợp với hiện trường. Cơ quan điều tra đã báo cáo và được Thủ trưởng chúng tôi nhất trí. Hôm nay xin báo cáo quý Viện để xem xét phê chuẩn tạm giam Lê Hoan. Trần Huy dừng lời, Phạm Nghĩa nhìn sang Lê Kiên:

-Quan điểm của đồng chí Lê Kiên như thế nào? Lê Kiên nhẹ nhàng:

-Báo cáo Phó Viện trưởng, em nhất trí với ý kiến anh Trần Huy ạ. Nhưng để bảo đảm chắc chắn hơn và giữ đúng luật định, đề nghị Cơ quan điều tra chuyển hồ sơ để bên này nghiên cứu, xem xét. Nghiên cứu xong, chúng em báo cáo lãnh đạo cho ý kiến. Phạm Nghĩa nhìn Trần Huy và Lê Kiên:

-Đây là vụ án giết người không quả tang với mục đích tư thù. Việc phát hiện thủ phạm là dựa trên truy xét, các bị can cũng mới có lời khai lần đầu. Trên cơ sở lời khai nhận này, các đồng chí phải đối chiếu với hiện trường, lời khai nhân chứng để đấu tranh. Trong đó chú ý phải căn cứ biên bản khám nghiệm hiện trưởng, khám nghiệm tử thi để đấu tranh với bị can. Không thể không tiến hành thực nghiệm hiện trường…Hiện nay, Hà Hùng đã bị bắt giam trong vụ vận chuyển ma túy. Còn đối với những người khác như Lê Hoan thì phải tiến hành gọi hỏi. Sau đó mới có căn cứ xét phê chuẩn hay không. Tôi đề nghị Kiểm sát viên phải đọc kỹ hồ sơ, bám sát Cơ quan điều tra, cùng các Điều tra viên hỏi kỹ, đối chiếu lời khai với các tài liệu khác để xác định lời khai đó chính xác như thế nào. Những gì chúng ta thu được của vụ án này mới chỉ là bước đầu, trước mắt còn nhiều việc phải làm. Các Kiểm sát viên và Điều tra viên phối hợp chặt chẽ, bảo đảm việc điều tra phải chính xác và kịp thời. Hàng tuần, các đồng chí cần rà soát, có đánh giá những thuận lợi, khó khăn. Trên cơ sở đó báo cáo lãnh đạo hai bên về kết quả điều tra và phương hướng tiếp! Hôm nay lãnh đạo Viện chỉ nghe và cho ý kiến trên nguyên tắc. Còn Kiểm sát viên phải chịu trách nhiệm về thu thập và đánh giá chứng cứ. Lê Kiên gật đầu:

-Báo cáo Phó Viện trưởng, vâng ạ. Chúng em sẽ nghiêm chỉnh chấp hành à.

Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

TẠ ĐÌNH ĐỀ, NHỮNG GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI

TẠ ĐÌNH ĐỀ, NHỮNG GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI

Bình luậnNgười đăng: Admin

Tạ Đình Đềnhữ ng góc khuât cuộ c đời2TS. DƯƠNG THANH BIỂUT ạ Đình Đềnhững góc khuất cuộc đời(Tác phẩm và Dư luận) (Tái bản)4óThay cho lời giới thiệuSuốt thời bé tôi thường được bố say... Xem thêm

TẠ ĐÌNH ĐỀ - NHỮNG GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI

TẠ ĐÌNH ĐỀ - NHỮNG GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI

Bình luậnNgười đăng: Admin

TẠ ĐÌNH ĐỀ - NHỮNG GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI Xem thêm

KINH NGHIỆM GIẢI QUYẾT ÁN PHỤ NỮ

KINH NGHIỆM GIẢI QUYẾT ÁN PHỤ NỮ

Bình luậnNgười đăng: Admin

KINH NGHIỆM GIẢI QUYẾT ÁN PHỤ NỮ Xem thêm

THƠ: NHỮNG ĐÊM TRĂNG MÊNH MANG

THƠ: NHỮNG ĐÊM TRĂNG MÊNH MANG

Bình luậnNgười đăng: Admin

THƠ: NHỮNG ĐÊM TRĂNG MÊNH MANG Xem thêm

TUYỂN CHỌN CÁC VỤ ÁN GĐT

TUYỂN CHỌN CÁC VỤ ÁN GĐT

Bình luậnNgười đăng: Admin

TUYỂN CHỌN CÁC VỤ ÁN GĐT Xem thêm