Những người mẹ

1 năm trước - Bởi Admin
Bình luận - 3.476 lượt xem

PN - Trưa nay, tới nhà bạn chơi thì trời muốn đổ mưa, mây phủ xám xịt. Bạn luýnh quýnh chạy lên lầu đóng cửa sổ, mình cũng tranh thủ giúp bạn gom quần áo đang phơi ngoài sân vô, để ý, thấy quần áo của bạn mới tinh, còn quần áo của mẹ bạn hầu hết đều đã cũ, sờn chỉ, tuột lai, có cái còn vá vài chỗ.

 

Bạn bắt gặp mình đang ôm đống quần áo đứng bần thần, chắc sợ hiểu lầm, liền phân bua: “Mẹ tôi kỳ lắm, quần áo mới thiếu gì không mặc, cứ thích mặc những thứ cũ mèm. Mua quần áo may sẵn thì mẹ không vừa ý, mua vải kêu mẹ đem ra tiệm may thì mẹ mang cho bà con ở quê”. Mình cười trấn an bạn, má mình cũng vậy, mà hình như rất nhiều bà mẹ như vậy. Tủ quần áo của má luôn trống trải. Hồi nhỏ có lần chơi trốn tìm, mình chạy vô tủ quần áo má trốn, vài ba tà áo dài loe hoe không đủ che, dù lúc bấy giờ mình còn chút xíu. Ngày má mất, mấy bà dì biểu soạn quần áo mới để đem theo cho má, mình mở tủ… Đếm tới đếm lui mà tổng cộng má chỉ có bốn cái áo dài, hai cái áo màu sậm, vải tốt, chắc là má để dành đi đám cưới, hai cái màu trắng để má đi chùa, đi đám tang. Áo bà ba cũng chỉ có sáu cái, có ba cái áo bông tối hơi bạc màu, mình thấy má hay mặc đi chợ đã nhiều năm nay, mấy cái kia mới hơn một chút, ít thấy má mặc, chắc là để dành đi đám giỗ. Sắp xếp những quần áo còn lại, mình thấy nhiều cái má đã mặc ít nhất cũng hơn mười năm.

Ảnh mang tính minh họa: Lưu Ngọc

Nhớ hồi mình học đại học, cả năm về nhà có một hai lần, lần nào cũng chỉ ngủ với ăn rồi diện quần áo đi chơi với mấy đứa bạn cũ, có thời gian đâu mà quan tâm đến chuyện ăn mặc của má. Chừng ra trường đi làm, cốt làm sao kiếm thiệt nhiều tiền gửi về cho má. Tưởng sao, hồi mình đi lấy chồng, má lôi từ dưới khạp gạo ra một cục tiền gói trong túi xốp biểu cầm mà trang trải, còn dư thì để mơi mốt sinh đẻ, nuôi con… Mình đẩy tay má, tụi con lo đủ hết rồi, má làm mặt giận, biểu, của bây, má trả, giữ làm gì, thêm lo. Có lần hai chị em ráp nhau góp ý cho má, kêu má tập hưởng thụ chút đi, mua sắm quần áo sang một chút mặc đi đám tiệc để người ta khỏi khinh. Má nói ai khinh tao chịu, mặc đồ mới tao mắc cỡ. Ông bà ngoại dạy, chỉ cần ăn đủ no, mặc đủ ấm là tốt rồi, đừng cầu kỳ, đòi hỏi.

Bởi vậy, lúc mình đem xấp quần áo của má ra chỗ mấy dì, vừa khóc vừa thông báo, không có bộ nào mới hết, dì nào cũng nức nở, thì ra vậy, có bao nhiêu vải đẹp, má tụi bây đem cho người này người kia hết ráo rồi, còn đâu.

Chia sẻ cảm nhận của bạn

Tin liên quan

Bộ luật hình sự - nước CHXHCN Việt Nam 2017

Bộ luật hình sự - nước CHXHCN Việt Nam 2017

Bình luậnNgười đăng: Admin

NGHỊ QUYẾT VỀ VIỆC THI HÀNH BỘ LUẬT HÌNH SỰ SỐ 100/2015/QH13 ĐÃ ĐƯỢC SỬA ĐỔI, BỔ SUNG MỘT SỐ ĐIỀU THEO LUẬT SỐ 12/2017/QH14 VÀ VỀ HIỆU LỰC THI HÀNH CỦA BỘ LUẬT TỐ TỤNG... Xem thêm

Vương quốc hoa hồng đầu tiên tại Việt Nam

Vương quốc hoa hồng đầu tiên tại Việt Nam

Bình luậnNgười đăng: Admin

Vương quốc hoa hồng đầu tiên tại Việt Nam Xem thêm

Theo dòng công lý

Theo dòng công lý

Bình luậnNgười đăng: Admin

Theo dòng công lý là một hồi ức quý, có giá trị góp phần xây dựng con người cán bộ, Kiểm sát viên trong giai đoạn hiện nay. Qua những vụ án lớn một thời được... Xem thêm

Tranh luận tại phiên tòa sơ thẩm

Tranh luận tại phiên tòa sơ thẩm

Bình luậnNgười đăng: Admin

"Tranh luận tại phiên toà sơ thẩm" do TS. Dương Thanh Biểu hiện đang công tác tại Viện Kiểm sát nhân dân tối cao biên soạn là một cuốn sách có nội dung phong phú và... Xem thêm